Chùm thơ của nhiều tác giả

Thứ Hai, 05/08/2019 14:30

VÕ VĂN LUYẾN
Tuổi thơ gió đồng

Tuổi thơ tôi
quấn rơm rạ ruộng đồng
nắng nôi đất ải
chạy giặc càn bàn chân toác móng
tội nghiệp mẹ, tiếc dần sàng thúng mủng
quảy gánh theo đi
thương các con khoai sắn, nhiều khi
nước mắt giàn, mạ giấu vào vạt áo
chúng tôi hồn nhiên chân sáo
nhìn khói bom như khói đốt đồng
chiến tranh làm vụt lớn quê hương
cây lúa không chờ bàn tay chăm bón
ngực cau không chờ trầu vôi để thắm
câu hát không chờ đôi lứa trao nhau.

Tuổi thơ tôi
lấm lem mượn nước gương soi
chia phe làm trận đánh
được thua đem thưởng miếng vườn
như thuở hồng hoang
trai gái tồng ngồng
cứ phơi phóng áo bạc màu gió nắng
giận nhau mách mẹ mách cha
trốn nhau tìm hố tìm hầm
thương nhau lóng cóng mưa dầm
nhớ nhau non mòn biển cạn

Tuổi thơ tôi
ngụp lặn dòng sông
con cá quẫy giấc mơ áo trắng
chiếc nón cời khoe nắng
khát vọng nẩy mầm trời xanh
sách bé học vần chuyền qua tháng năm
những con chữ ngấu bùn non ruộng mạ
những hạt giống chờ cơn mưa sinh nở
những chấp chới cánh diều ngái ngủ
những câu thơ chỉ hồng

Tuổi thơ tôi
thao thiết gió đồng...

PHẠM DUY NGHĨA
Tiếng biển


Không thương sao dễ về với biển
đường trưa nỗi nhớ dội thầm
tôi đi về phía xa xôi gió
ngây ngất xanh trời tháng năm

Ơi cô gái tóc vàng trên bãi cát
về đây tìm một mùa hè
thấy chăng biển thấm trời xanh ngát
trời tan xuống nước thầm thì

Có phải đương mùa bên ấy
trời xanh cũng thể bên này
bạch dương xõa mềm ngực trắng
thu vàng chín rực ngàn cây

Hay xốn xang vườn gió ấm
ngọt ngào hoa tử đinh hương
trước cổng bồn chồn tứ mã
thảo nguyên thăm thẳm con đường

Khi ánh mắt nối hai miền trái đất
câu chữ trôi nhòe xa xăm
chúng mình lấy biển làm ngôn ngữ
êm vỗ thay lời trăm năm.

NGUYỄN THỊ KIỀU TRANG
Bóng quê

Mưa rơi phía đồi núi xa
Có phải mưa trên mái nhà của ngoại
Con về hứng nước dột mái gianh

Con đường nào dẫn về tuổi nhỏ
Những khúc quanh khuất dáng ngoại đi
Con chạy miết vấp vào thương nhớ

Bây giờ tháng mấy mà đỗ, lạc nở hoa
Tây Cốc lặng yên những chiều buồn bã
Con ngóng phía mặt trời lặn
Ngoại về từ cánh đồng xa

Con khôn lớn cùng những mùa trở gió
Lưng ngoại còng những âu lo
Ngoại như đất ân cần nhân hậu
Dắt con đi qua những đói nghèo

Mẹ ru con bằng lời của ngoại
Con ru đời bằng những đúng sai
Khi nước mắt thấy lòng mình thật nhất
Phút mỉm cười là lúc hiểu bi ai

Sẽ còn đó bóng quê xanh thăm thẳm
Lưng ngoại còng vẽ một dấu yêu
Nét tươi thắm trong hoàng hôn tóc bạc
Tạc trong con nỗi nhớ muôn chiều

Nắng Đoan Hùng lặn vào trái bưởi
Mưa Tây Cốc ngọt nước giếng khơi
Cọ xòe ô ở chân trời
Đi xa con vẫn là người trung du.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)