Chùm thơ của tác giả Vi Huyền Vi

Thứ Tư, 10/07/2019 10:17

VI HUYỀN VI
Phía gió

Tháng trước hẹn nhau
mùa xuân chợ Viềng
đứa con còn chưa tròn tiếng
sao bạn vấn vít
về phía gió

Tờ vàng mã lăn tròn
gương mặt
điểm trang lần cuối
giọt đau mồ côi

Thế giới đổ dài
sáng đen
con người chòng chành sinh tử
trái tim vẫn nóng rẫy
bên nhau lần nữa
người ơi
.

Xin lỗi mùa xuân


Giá cuộc đời không có những khúc quanh
giá những cơn mưa trái mùa không ào ào đổ muộn
giá em có thể đến sớm hơn trong ban mai tinh khiết
ai kia không phải tủi hờn

Em có còn gì cho anh đâu
cánh đồng nhàu nhĩ
lỗ chỗ vết thương chẳng thể nào khâu được mùa màng
em còn gì cho anh

Xin đừng tự ví mình là Quasimodo (1)
người kéo chuông nhà thờ
rung bao trái tim khô héo
bởi em cũng không là nàng Esmeralda (2) trong tiểu thuyết
em là em thôi

Người đàn bà mò mẫm trong bóng tối
chẳng dám bước chân rẽ trái một con đường.

--------
1, 2: Tên của hai nhân vật trong tiểu thuyết Nhà thờ Đức Bà Paris
(tiếng Pháp: Notre - Dame de Paris, 1831)

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)