Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thành Tâm

Thứ Sáu, 12/07/2019 10:27

Nguyễn Thành Tâm
Phút nương lòng

Ngang ta mùa quá khứ
non ai ngả vào chiều
biệt li nào đoán được
nên kiệt cùng tin yêu

Này người, đừng thổi sáo
góc ấy của riêng ta

Sông còn không
bến cũ
cho xin phút nương lòng
sậy lau mà che được
thì sẽ òa nhớ mong

Chú cua ngày xa lắc
vẫn đợi
giương mắt trong
biết có còn mướt mải
để ta về mênh mông…

Cốc thơ đã cạn

Chiều nghiêng về phía nào anh
mà sao đất dưới chân thành như rung
trời cay gió mặn lưng chừng
em thăng bằng giữa vô cùng ảo mơ

Cán cân tạo hóa mịt mờ
phận kia say cả bãi bờ chưa qua
chẳng cần sóng gợn bao la
vời trông đáy cốc tà tà mây bay

Tìm trong sóng sánh vơi đầy
dáng ai nghiêng ngả đủ say riêng mình
bỏ câu giao ước đầu đình
bến hoang này cỏ tội tình mặc sông

Lở bồi ai biết mà mong
Cốc thơ đã cạn phía không có chiều.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)