Chùm thơ của tác giả Mẫu Đơn

Thứ Hai, 22/07/2019 09:07

MẪU ĐƠN
Linh cảm


Chiếc lưng màu xanh đi về phía biển
về mênh mông
nhiều lần chọn lựa không mang lại bình yên
một bến đỗ chưa chắc đã trở thành bến đỗ

Sóng đập vào bờ vỗ về
cứ ngồi chờ hoàng hôn như ngày nào còn trăng non
cứ ngồi nhìn hàng dương buông
không cần nghĩ buông hay không buông một màu xanh
đầu óc không còn như xưa nữa

Những lời viết buồn biết rằng dành cho nhau mà không nói dành cho nhau
thành những dòng trôi lang thang
kèm một chân dung
treo lên đâu đó

Muốn thở với không gian ngày xưa
muốn nhảy vào kí ức để thay màu chiếc lưng
hẳn nhiều lần cô ấy nghĩ
đi về phía biển đôi khi không là
mênh mông…

Mênh mông…
màu xanh mãi là màu xanh trầm mặc.

Tiếng thở


Đêm qua tôi tự cởi trói cho mình
để nghe tiếng nước chảy như là tiếng nước chảy
để nghe gió vui riêng phần gió
tôi cũng nhẹ là tôi
trăng không gồng mình nơi đầu non cuối bãi

Người hát bài hát màu xanh của bạn tôi
chợt thấy loang lổ màu
người thường sợ một kí ức lặp đi lặp lại không có điểm kết
người cũng sợ nhìn lại mình
lượm lặt rồi hoảng hốt
trầm cảm thực sự chỉ chờ đêm?

Tôi dám chắc bạn tôi sẽ chờ tôi dù ngủ quên cùng nhau
bên kia tin nhắn
đêm cho chúng tôi trò chuyện
màn đêm là đủ
thứ ánh sáng im lặng
xoa vào lòng ít kí ức mới

À, đêm nay tỉnh giấc
nghe chừng một tiếng thở
dường ai len vào lòng nhỉ?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)