Chùm thơ của tác giả Hồ Đăng Thanh Ngọc

Chủ Nhật, 14/07/2019 10:40

HỒ ĐĂNG THANH NGỌC
Viết bên khúc Tzigan

Khúc Tzigan
Lời hát hoang sơ xưa
Ngày mai có người vào hội
Đợi nhau vách đá mưa đầy

Để mòn để biết nguồn và cội
Mặn muối gừng cay cháy lũ ca dao
Tiếng mẹ ngày xưa ẩm ngàn giờ khắc
Ai rót ru xưa vào buốt cung trầm

Mưa sau xa rồi đó
Có ai đi suốt chốn hoang đàng
Người vọng lại cung ngày hội ngộ
Lòng ơi hoang vu từ đó phơi bày

Giã từ những tiếng người ca thán
Nằm yên nghe em khóc bên sông
Chuyến đò vắng trăng không còn mọc
Bể dâu ơi rải dọc đôi lòng.

Mùa đông


Mùa đông bỗng nở trong hoa cúc
Ta lạnh từ hôm nhớ cõi hoa vàng
Giăng mắc tiếng chim bách thanh xa lắc
Hư vô hồi hương chìm xuống nỗi buồn

Lá trinh nữ xưa giờ đang khép lại
Em trinh nữ xanh còn đó bên đời
Lòng ta khép chân trời góc bể
Bỗng mơ hồ nhớ tóc ai bay

Ta yêu em quặn chín trái sầu đông
Mặc mùa đông nở trong hoa cúc
Mặc lá em xanh giờ vẫn khép
Mặc lòng ta khép thuở xưa nào...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)