Sự kiện  Văn nghệ

"Những cây cầu ở quận Madison" - bản hoan ca tình yêu

Thứ Hai, 25/02/2019 09:46

Tối 24/2/2019, Cà phê Điện ảnh (3A Ngô Quyền, Hà Nội) đã tổ chức chiếu bộ phim Những cây cầu ở quận Madison chuyển thể từ tác phẩm văn học cùng tên của văn học Mỹ và thảo luận về bộ phim này với sự dẫn dắt của nhà văn Trần Thị Trường.

Tiểu thuyết The Bridges of Madison County (Những cây cầu ở quận Madison) được nhà văn Robert James Waller cho ra mắt năm 1992 và trở thành hiện tượng xuất bản tại Mỹ. Cuốn sách là câu chuyện tình yêu ngọt ngào và đắng đót, đầy ám ảnh giữa Francesca - một phụ nữ đã có gia đình và Kancaid - chàng nhiếp ảnh phong lưu. Cuộc gặp gỡ định mệnh chỉ diễn ra trong bốn ngày nhưng nó đủ cho cả cuộc đời của hai người. Bằng giọng văn mộc mạc mà đầy cuốn hút, tiểu thuyết này giúp người đọc lắng lọc lòng mình, cảm nhận sự màu nhiệm, sự bí ẩn tinh khiết và tuyệt đối của tình yêu. Những cây cầu ở quận Madison bản Việt ngữ đã được nhiều nhà xuất bản ở Việt Nam ấn hành.

Bản Việt ngữ tiểu thuyết do Nxb Văn học ấn hành

Năm 1995, bộ phim cùng tên chuyển thể từ tiểu thuyết Những cây cầu ở quận Madison do Clint Eastwood đạo diễn đồng thời thủ vai nam chính đã mê hoặc hàng triệu khán giả. Bộ phim 135 phút được đánh giá là đã chuyển tải tinh thần của cuốn tiểu thuyết cô đọng 198 trang một cách hết sức tinh tế. Phim giành được nhiều giải thưởng lớn, trong đó có hai giải Quả cầu vàng cho Phim chính kịch xuất sắc nhất và Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất (diễn viên Meryl Streep), Tượng vàng Osacar cho Nữ diễn viên xuất sắc nhất, Phim tiếng nước ngoài hay nhất giải thưởng Ruy băng xanh của Nhật Bản và giải Cesar của Pháp... Đây cũng là bộ phim có doanh thu kỷ lục thế giới.

Một cảnh trong phim Những cây cầu ở quận Madison chiếu tại Cà phê Điện ảnh tối 24/2/2019

Tại sự kiện, công chúng yêu điện ảnh đã có những đối thoại mở, thú vị về bộ phim Những cây cầu ở quận Madison. TS Lê Thị Minh Lý, Uỷ viên Hội đồng Di sản Quốc gia, nguyên Phó Cục trưởng Cục Di sản văn hoá phát biểu: “Câu chuyện tình ngọt ngào mà bộ phim kể đã mang đến cho người xem một thông điệp nhân văn, rằng quan hệ ngoài vợ ngoài chồng có giá trị của nó, hãy để giá trị đó tồn tạị ôn hoà với những giá trị khác, không xung đột với những giá trị khác. Đây là bộ phim hay nhất trong tất cả những bộ phim tôi từng xem. Tôi đã xem đi xem lại bộ phim này không dưới mười lần. Một điều tôi chia sẻ thêm, đó là tôi đã có dịp đến thăm cây cầu mà bộ phim lấy làm bối cảnh quay. Điều tôi tâm đắc là người ta đã rất tinh tế khi biến nơi đây thành một điểm đến của khách du lịch nói chung, những người yêu điện ảnh, yêu bộ phim Những cây cầu ở quận Madison nói riêng; đáng nói là họ đặt giá trị văn hoá lên trên hết, không hề để yếu tố thương mại, thị trường làm vẩn đục”.

Nhiều bạn trẻ đều đồng tình cho rằng: Không nên xem bộ phim bằng con mắt của nhà đạo đức. Tình yêu là một đặc ân của tạo hoá. Một khoảnh khắc nào đấy mà người ta thực sự yêu và được yêu thì nó có giá trị hơn cả cuộc đời họ cộng lại. Với tình yêu, không ai là tội đồ. Có những điều bên ngoài có vẻ rất đúng nhưng bên trong lại rất sai; có những điều bên ngoài có vẻ rất sai nhưng bên trong lại rất có lý. “Anh biết em có những giấc mơ, những giấc mơ mà anh không có khả năng hiện thực hoá cho em. Chính điều này làm anh yêu em hơn”. Trước khi mất, người chồng của người đàn bà trong phim đã nói với vợ những lời nhân văn như thế, hà cớ gì người xem lại dùng cái gọi là đạo đức để phán xét cô ta?

Nhà văn Trần Thị Trường chia sẻ: “Mỗi con người muốn yêu được tha nhân/nhân loại thì trước hết phải biết yêu bản thân mình. Đừng quá chiều chuộng, thả lỏng bản thân, nhưng nếu kiểm soát bản thân quá chặt chẽ thì sẽ đánh mất những cơ hội được thăng hoa, được là chính mình”.

Sự kiện chiếu và thảo luận về bộ phim Những cây cầu ở quận Madison mở đầu chương trình phim 2019 của Cà phê Điện ảnh.

LỘC VĨNH

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)