Thơ của Lê Thành Nghị

Thứ Tư, 15/07/2026 21:45

Đêm bệnh viện

Đêm bệnh viện chưa hề là dễ ngủ
Khi chung quanh trắng toát một màu vôi
Vài bước chân bên kia là nhà lạnh
Bên này tôi đối diện với mình tôi

Màu vôi trắng nói gì trong đêm bệnh
Kiếp luân hồi như sương khói trần gian
Ta đã vay những gì và đã trả
Những gì mà nhói buốt tâm can?

Khi nằm ốm là khi rõ nhất
Những gì còn, gì mất với tháng năm
Cái đã mất có gì như ảo giác
Cái đang còn: một giọt mưa tan

Đêm cứ thế trôi dần về sáng
Mỗi khắc thêm một chút lạnh lùng
Người nằm nghe nhạc buồn qua cõi tạm
Đêm dần dần tàn úa trước mênh mông.


Đường quê

Ngàn Hống đưa chân về xứ mẹ
Ngơ ngác ban trưa giữa đường làng
Gió lay vòm lá bay tóc bạc
Một vùng mây trắng nắng minh mang

Bạn bè một thuở cười mom móm
Trò chuyện hồi lâu mới nhận ra
Mắt ướt thời gian như đổ bóng
Trời tạnh mà như trời sắp mưa?

Ta đi năm tháng lâu biền biệt
Quên mấy gốc cây cũng đứng già
Lối xuống cầu ao bao nhiêu bậc
Đường lên núi xa, suối bao xa?

Đường quê một bước, thương một bước
Suối chảy đi đâu, bao giờ về?
Lòng nhớ những người muôn năm cũ
Mỗi lần ta về lại đường quê!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)