Thứ Tư, 15/07/2026 21:45

Thơ của Lê Thành Nghị

Đêm cứ thế trôi dần về sáng/ Mỗi khắc thêm một chút lạnh lùng

Đêm bệnh viện

Đêm bệnh viện chưa hề là dễ ngủ
Khi chung quanh trắng toát một màu vôi
Vài bước chân bên kia là nhà lạnh
Bên này tôi đối diện với mình tôi

Màu vôi trắng nói gì trong đêm bệnh
Kiếp luân hồi như sương khói trần gian
Ta đã vay những gì và đã trả
Những gì mà nhói buốt tâm can?

Khi nằm ốm là khi rõ nhất
Những gì còn, gì mất với tháng năm
Cái đã mất có gì như ảo giác
Cái đang còn: một giọt mưa tan

Đêm cứ thế trôi dần về sáng
Mỗi khắc thêm một chút lạnh lùng
Người nằm nghe nhạc buồn qua cõi tạm
Đêm dần dần tàn úa trước mênh mông.


Đường quê

Ngàn Hống đưa chân về xứ mẹ
Ngơ ngác ban trưa giữa đường làng
Gió lay vòm lá bay tóc bạc
Một vùng mây trắng nắng minh mang

Bạn bè một thuở cười mom móm
Trò chuyện hồi lâu mới nhận ra
Mắt ướt thời gian như đổ bóng
Trời tạnh mà như trời sắp mưa?

Ta đi năm tháng lâu biền biệt
Quên mấy gốc cây cũng đứng già
Lối xuống cầu ao bao nhiêu bậc
Đường lên núi xa, suối bao xa?

Đường quê một bước, thương một bước
Suối chảy đi đâu, bao giờ về?
Lòng nhớ những người muôn năm cũ
Mỗi lần ta về lại đường quê!