Chùm thơ của tác giả Phạm Nguyên Thạch

Thứ Hai, 24/06/2019 14:17

PHẠM NGUYÊN THẠCH
Bám

Vạch nước cũ dấu sơn ghi như đùa cợt
đo đoán sao kín lặng nông sâu
con kiến cõng đời lên cây. Cây chìm lút đọt
lụt dâng. Trời thấp ngang đầu

Trời thấp nhưng trời không đất
em biết cõng đời đi đâu. Ở với lụt thôi
trổ cánh én nhà, ra vào làm cá ngợp
sông điềm nhiên vỗ tả tuột vách chơi

Tấm vạt tre gài trên sóng lắc
vạt kê cao lẩy bẩy níu xà nhà
em ở đó ngớp hơi nước nực
ngược lòng, sợ gió bay qua

Em ở lấn chen cùng gia tài trôi nổi
cái hũ, cái chai dập dềnh không thể làm phao
rắn rết bò rờn lời mớ rối
giật mình. Nước sấp lưng. Đèn cạn, lửa xanh xao

Chật rộng, nơi em nằm cũng nơi thổi bếp
nơi khói cuồng cay quẩn mắt người
nồi loảng nước chờ bùng que củi ướt
nấu tươi hoài mảng mây trôi

Tấm vạt không là chiếc thảm bay trong cổ tích
em nào được bay dù đang lắm gió nhiều giông
đuối con kiến nhỏ cứu mình bơi tận lực
bám lá khô lụt cuốn quay vòng!

Trên sân cũ


Mỗi cuối năm
má tôi lặng lẽ trước nhà
vuốt mồ hôi nhìn lửa cháy
sợi tóc bạc vắt mùi ngai ngái
khói vây người quẩn quanh

Mỗi cuối năm
má tôi một mình với chiếc sân
lặng im bên dấu người bước lún
xác lá sau mùa ngập úng
ủ mùa đông

Có ai giữ giùm không
nơi cầm chổi cùn
má tôi ngồi đuổi mệt
cho cháu con tụ về vui tết
gom lá đốt ngồi canh

Sân nay rêu dễ níu chân
hình bóng cũ chìm im dưới gạch
sao thèm khói
dẫu làm tôi ngầy ngật
khi gió bấc già giỡn rác long rong...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)