Chùm thơ của tác giả Lê Quang Trạng

Thứ Ba, 02/07/2019 08:58

LÊ QUANG TRẠNG
Gương mặt ngọn khói

Những vết bầm của đám mây hoang
có gương mặt thời gian khắc chìm trong đó
tiếng réo rắt phía lưng chừng ngọn gió
có lời ru héo khô chìm ở đáy lòng người

Nóc chùa hoang đàn chim có dám về đậu nụ cười?
nắm xương tan lặng thinh trong đất cày khô khốc
những hốc mắt không thể nào rơi thêm tiếng khóc
vệt máu loang, vôi quét vẫn không chìm

Người trẻ đến thắp hương những gương mặt tức tưởi im lìm
những hốc mắt nhìn châm châm vào lòng soi thấu
bầy chim khẽ đáp xuống cánh đồng tha vỏ trấu
mặt đất
trời xanh
ẩn hiện triệu tên người.


Xe đi qua dốc


Cố nhớ nhưng chắc gì không quên
đường về nhiều ngã rẽ
ở mỗi nơi đi qua, mỗi nơi ở lại
dưới chân đất trẻ hay già?

Sắp sửa qua dốc rồi
mình cố nhìn một lần nữa như kẻ say mê
chỉ khói là chuyển động ở nơi này, chỉ khói
đất đã thôi mùa rướm mình đau nhói
người đã nhiều lớp tuổi mới thêm lên
mình cố gắng nhớ thêm, nhớ thêm một cái tên người nữa

Chuyến xe rời dốc Bà Đắc đi như mộng du
mình ngỡ như vừa bước qua vùng cũ
những cái tên vừa học thuộc lòng
và nhiều nữa những cái tên lìm lịm trong sợi khói
khói trắng đến vô cùng
khói bình yên đến bao dung
tôi, đứa trẻ vừa đi lạc trên cánh đồng vừa khóc...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)