Sách về nhà số 4

GIAI ĐIỆU MÙA ĐÔNG

Thứ Năm, 11/10/2018 10:50

Thương cảm biết bao trái tim chị Xuân Quỳnh những ngày đau trên giường bệnh. Trái tim máu thịt có thể ngừng đập, nhưng lại đau đáu mong ước: “Biết yêu anh cả khi chết đi rồi”, có nghĩa chấp nhận thể xác có thể cô đơn mất đi vĩnh viễn, nhưng tình yêu thì vẫn phải mãi mãi còn.

Và kỳ lạ thay, trái tim đầy nhân ái của chị đã không phải cô đơn ra đi. Buổi vĩnh biệt ấy, có cả trái tim anh Lưu Quang Vũ và đứa con thân yêu theo cùng. Sau 15 năm gắn bó đã tưởng phải dừng, thì họ lại tiếp tục đi bên nhau, vĩnh viễn đi bên nhau cùng tình yêu bất tử của mình.

 Tôi là đứa em nhỏ của anh Lưu Quang Vũ. Tôi được chứng kiến đời anh với bốn mối tình. Nhưng tình yêu của anh với chị Xuân Quỳnh, không phải mối tình đầu cũng không phải là rung động cuối, nhưng là tình yêu vĩ đại nhất của anh. Lưu Quang Vũ đã sống, đã “yêu em và tồn tại”, và cũng đã chết cùng tình yêu ấy. Nó bất tử cùng thơ ca của anh chị gửi lại cuộc đời này.

(Trích - "Biết yêu anh cả khi chết đi rồi - Ký sự chân dung nghệ sỹ của Châu La Việt)


 

clv


GIAI ĐIỆU MÙA ĐÔNG

Tác giả: Châu La Việt
Nhà xuất bản Văn học 2018

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)