Tôi sinh ra ở một làng nhỏ ven sông của thành phố biển Hải Phòng. Cuộc sống miền biển với không gian đặc trưng của vùng đồng bằng Bắc bộ cùng các chất liệu cuộc sống thường nhật ngồn ngộn đã trở thành chất liệu thôi thúc tôi cầm bút.
Quán Gió là câu chuyện đậm màu huyền ảo về đời sống ngư dân ven biển qua số phận nhiều thế hệ đàn ông gắn với biển cả. Từ những lời dạy đầy triết lí của người cha, Vạn lớn lên giữa bùa yểm, cái chết, dục vọng và cô độc. Biển vừa nuôi sống vừa cướp đi người thân, khiến con người luôn sống trong hoài nghi và mất mát. Sau bao bi kịch, ông già làng chài già nua cô độc vẫn cưu mang một cô gái mang thai với người con trai đã chết của mình. Truyện khắc họa sâu sắc thân phận con người trước biển cả, thời gian và những bí ẩn không thể lí giải của đời sống.
Đoạn kết của Quán Gió là sự bao dung, cứu rỗi và khát vọng nương tựa giữa những phận người cô độc. Sau tất cả mất mát, con người vẫn tìm đến nhau bằng tình thương, sự cảm thông và lòng vị tha để tiếp tục sống giữa biển đời nghiệt ngã, nhiều bất trắc.
Nhà văn ĐINH NGỌC HÙNG
**************
- Đời người nếu nói là dài cũng đúng. Nếu nói ngắn cũng không sai. Nó bí ẩn, biến ảo như sáu mươi tư quẻ bát quái - Ông già nói.
Ông già đó tên Vạn, sinh ra ở một vùng chài ven biển. Người phương Đông quan niệm cái tên ảnh hưởng đến cả đời người. Khi cha lấy tên đó đặt cũng là lúc ông cảm thấy sức nặng huyền bí đè nặng trên vai. Chỉ ra biển, cha ông nói:
- Biển đấy. Hiền mà hiểm ác. Biển cho con người miếng ăn, song biển đòi mạng bất cứ lúc nào.
- Sao thế ạ? - Vạn hỏi.
Cha cầm mái chèo cốc vào trán:
- Tự nhiên, hiểu chưa. Không gì có thể trái tự nhiên. Thuận tự nhiên thì sống. Ngược tự nhiên thì chết. Hãy nhìn con sóng kia. Nó dữ dội, biến ảo khôn lường. Thuyền không muốn bị sóng đánh vỡ thì phải lựa.
Vạn lại cúi đầu nghe. Cha vớ miếng mực khô nhai, nói:
- Mày cứ sống rồi biết. Đời sẽ dạy mày. Mà dạy một cách đích đáng. Sống ở đời thì không nên tin vào cái gì.
Ngừng một lát.
- Nhưng cũng nên tin một cái gì đấy.
Vạn cau có. Để sống được rắc rối thật. Vạn nghiệm ra: Có người dùng cuộc đời mình để viết ra thiên kinh vạn quyển. Có người lại chỉ để rút ra một điều. Cha Vạn sống một kiếp người chỉ cốt nói được ngần ấy.
Cuộc đời đầy rẫy sự bí ẩn. Một lần đi thả mành chà, chính mắt Vạn nhìn thấy cơ man nào là cá. Nhưng lúc cha cầm giàn mành kéo lên không thấy nhúc nhích.
- Vướng mả vôi rồi - Cha nói.
Rồi ông trườn mình lặn xuống đáy biển. Vạn hơi rùng mình. Chỉ những thuyền khi ra khơi bị yểm bùa mới gặp mả vôi. Đó là một đống màu trắng như vôi nằm giữa lưới. Lát sau cha ngoi lên bảo Vạn kéo giàn. Quái! Vạn kéo nhẹ tênh. Khi mang đáy mành lên thuyền chẳng thấy vật gì trong đó cả. Buổi đó cha con Vạn về không.
Việc đầu tiên cha làm khi về đến nhà là ra ngay chợ mua chiếc thủ lợn mang đến thầy Hoàng Bộc.
- Thầy giải bùa giúp con - Cha nói rồi cúi mọp đầu trước ông. Vạn cũng bắt chước cha làm theo.
Thầy Hoàng Bộc là pháp sư giỏi. Ông sử dụng cả hai môn bùa, ngải để trị bệnh tà, giải bùa yểm, cúng giải hạn. Ông đem tài nghệ giúp đời chứ không hại ai. Chính ông đã chữa dứt nhiều bệnh tà nặng đến độ bất trị, hóa giải những vụ yểm độc hiểm mà nhiều pháp sư khác đầu hàng. Khi có người mời chữa bệnh, ông dùng ngải để thăm dò tình trạng bệnh nhân.
Thầy Hoàng Bộc bảo cả hai cha con đứng dậy, lấy một lá bùa châm lửa đốt rồi lấy tro đó pha vào nước bảo hai cha con uống. Sáng sau, cha con Vạn lại ra biển. Chuyến đi đó bắt được một lượng cá lớn.
Lại một đêm thả mành chong ở biển, trong lúc chờ cho lũ cá bị ánh đèn hút tới, có một vật cứ vật vờ trước cửa lưới. Cha Vạn nói:
- Lại bị yểm rồi.
Rồi ông lấy sào đẩy cái vật đang trôi vật vờ ấy. Vạn rùng mình nhìn rõ một cái đầu lâu tóc bám xung quanh như rễ cây. Vạn nói:
- Người chết trôi.
Cha lắc đầu:
- Mày hoa mắt đấy thôi.
- Rõ ràng là cái đầu có còn cả tóc.
- Nhưng tao nhìn chỉ là củ rong biển. Có cái mắt mình nhìn thấy mà lại không phải thế.
- Chẳng lẽ cứ phải nói những điều ngược con mắt?
- Có thể. Khi sinh ra là lúc người ta bắt đầu quá trình đó.
- Nó kéo dài đến bao giờ?
- Đến hết đời.
- Để làm gì?
- Để sống?
- Không thể chịu nổi.
- Nông nổi thời trai trẻ thôi. Mày sẽ phải trả giá.
Vạn không đôi co với cha nữa. Chuyển sang chuyện khác:
- Ai làm những phép yểm này vậy cha?
- Là lũ hung thần sống. Chúng dùng bùa yểm sai khiển âm binh phá không cho đánh được cá. Chúng sẽ thường xuyên cúng lễ để âm binh thần tướng hoành hành cho đến khi ngư phủ mang lễ năn nỉ.
- Trời! Cha nói chuyện cõi âm, chuyện bùa yểm hấp dẫn như nói chuyện làm tình với đàn bà.
Khi sắp nhắm mắt, cha luôn miệng thì thào gọi những tiếng không rõ. Vạn hỏi:
- Cha nhìn thấy mẹ về à. Cha gọi mẹ à?

Minh họa: Lê Trí Dũng
Ông lắc đầu:
- Không. Có người đàn bà mấy bữa nay cứ ngồi ngoài bãi đợi tao.
Vạn nhìn ra, chẳng thấy một ai. Biết là ông sắp hỏng rồi. Đời cha khổ vì đàn bà. Đời mẹ khổ vì cha. Vạn nhìn cha quỳ mọp trước mộ mẹ vốc cát vã lên mặt với con mắt dửng dưng. Khi đó Vạn căm ghét cha vô cùng. Có lúc khi cha đi biển Vạn mong một cơn bão xuất hiện. Cha là người sống ngang tàng. Việc cha dan díu với nhiều người đàn bà xóm chài này ai cũng biết. Khi mẹ đã qua đời, đàn bà đối với ông vẫn không thể thiếu. Vạn quen với việc ông vắng nhà. Hoặc những người đàn bà lảng vảng trong đêm tối trước nhà. Trò chơi xác thịt có một sức hút ma mị biến kẻ tỉnh táo thành tên đại ngốc. Nhưng nó cũng có thể biến một kẻ tầm thường thành vĩ nhân. Ở cái chốn ngư phủ này, cuộc sống con người mỏng manh, nổi trôi như những viên bọt biển, con người sống ào ạt gấp gáp, đàn bà biết yêu từ khi cầm được chiếc kim đan lưới. Đàn ông càng quyết liệt hơn. Họ giành giật cho mình người đàn bà từ bao kẻ tình địch. Ở đời mọi chuyện đều có thể xảy ra. Khi có vợ có con Vạn mới thấy mình từng quá khắt khe với cha.
Cha lại luôn miệng thì thào gọi những tiếng không rõ. Ông sai người nhà ra tận nơi ngó. Người nhà vào bảo chẳng thấy bóng dáng ai.
Vạn lại bên giường hỏi:
- Cha còn muốn gì không?
Ông cụ lắc đầu. Vạn ra bảo với vợ và người nhà:
- Ông cụ sảng rồi. Chẳng còn bao lâu nữa. Để mai tôi lên thị trấn mua sẵn một cỗ áo quan.
Áo quan lấy được hai hôm thì ông cụ đi. Vợ Vạn khóc nhiều. Vạn lừ mắt:
- Trẻ làm ma, già làm hội. Có gì mà khóc lớn vậy.
Vợ Vạn hỉ mũi bỏ ra.
Đến lúc hạ huyệt chính Vạn cũng khóc. Hôm đó có nhiều đàn bà trong làng không đi đưa đám. Khi đó Vạn ba mươi mốt tuổi.
Cô độc là một trạng thái. Có người mặc dù sống một mình lại không hề cảm thấy cô độc. Có người giữa biển người đông vui vẫn cô độc. Người ta chỉ cảm thấy nó chứ không sờ được. Ông không nhớ chính xác mình cô độc từ khi nào. Có lẽ sau cái đêm công an mở cuộc truy quét gái bán dâm trên bãi biển. Cũng phải đến lúc ấy ông mới nhận ra cái vùng chài nhỏ bé thực sự không còn yên bình như ngày trước. Thực ra nó đã không yên bình từ nhiều năm nay khi bờ cát xuất hiện những chiếc ca nô và những dãy ô sặc sỡ đủ sắc màu. Rồi sự xuất hiện của đám gái thị trấn cùng những người ngoại quốc và những thứ ngôn ngữ lạ. Những điều đó mắt ông chỉ nhìn mà không cho vào đầu. Cũng giống như bao người có ý thức với đời. Rồi lại tự buộc mình vô ý thức với đời. Đó là một quá trình xảy ra âm thầm, dai dẳng. Khi về già trả giá bằng sự mất ngủ. Ông dỏng tai nghe tiếng bước chân lóp bóp chạy trên nước. Rồi một đứa con gái không mảnh vải trên người vọt lên thuyền xô ông ngã. Đã cố tránh song hai bầu ngực cứ đập vào mắt ông. Nó là đứa con gái út nhà lão Ân trong xóm. Lão Ân là bạn thuyền ngày trước. Trên bờ thấy có bước chân người đi tới, ánh đèn lia loang loáng. Sóng đã xóa mọi dấu vết. Ông lấy bộ quần áo của vợ đưa cho nó. Nó còn trẻ, vận vào đẹp lạ thường. Thấy đã yên nó quay lại cảm ơn rồi nhảy vọt xuống nước mất hút vào bóng đêm. Nó đi rồi ông không sao ngủ lại được. Mui thuyền cứ lồ lộ cặp vú vểnh ngược của nó.
Ông thương vợ ông rồi cưới. Vợ chồng ông muộn mằn có độc một thằng con trai. Khi nó sinh ông đến thầy Hoàng Bộc xin tên. Thầy Bộc nói:
- Vì sao khi sinh ra con người ta lại khóc? Vì người ta biết cái gì đang đợi mình. Với lại ở đời, con người vốn buồn nhiều hơn vui.
Ông ra về rồi lấy tên Kình đặt cho con. Ông muốn bảo vệ nó khỏi biển rốt cuộc lại buộc nó với biển. Qua năm một đại họa xảy ra. Già nửa đàn ông chết trong chuyến đi biển gặp bão. Chuyến đó ông không đi. Ông mê man suốt ba ngày ba đêm. Ông thấy mình đi dọc bờ cát và gặp một người. Ông đi theo. Nhưng lạ thay ông càng đuổi khoảng cách giữa ông với bóng người phía trước càng xa. Nhưng ông không thể nhầm được:
- Cha! Cha không về nhà sao?
Người đàn ông phía trước dừng lại, quay nhìn ông với khuôn mặt không rõ ràng. Chỉ nghe tiếng nói:
- Ta đến với mẹ con đây. Đừng theo ta nữa. Hãy về đi.
Rồi biển ào ạt. Rồi những người đàn ông sao cứ trèo thuyền ra mãi biển khơi. Những mái chèo riết ráo khua nước, những lời hát đưa ông trở về với biển, với những con sóng bạc đầu, sự bí bẩn, cá mập, trấn mả vôi bùa yểm, những mảnh thuyền vỡ, những xác người chết trôi nhợt nhạt. Tất cả hỗn loạn khiến ông không sao phân biệt được thật giả. Hình như có cả ánh trăng. Rồi ông nhìn thấy thằng con. Làng chài đã biến mất.
Sau cơn bão vùng chài tiêu điều. Những người đàn bà từng ẩu đả vì người đàn ông của mình giờ có mặt bên bờ biển. Tất cả cùng hướng ánh mắt về phía xa khơi mong một chấm đen xuất hiện. Tất cả họ đều mỏng manh nhỏ bé như nhau trước thiên nhiên. Không có ranh giới giữa kẻ thắng và người thua.
Ngày thứ nhất, chỉ có hai thuyền trở về. Ngày thứ hai thêm ba thuyền nữa. Những ngày sau, dạt vào bờ chỉ là những xác thuyền vỡ. Người làng chài chết, thân xác hòa vào biển. Có nhiều người đàn bà đi thẳng ra biển không về, trong đó có vợ ông. Khi đó thằng nhỏ mới vừa bỏ bú.
Ba năm ông sống một mình nuôi con. Năm năm ông sống một mình nuôi con. Thằng nhỏ lớn lên, còn ông chưa già đi. Trong vùng thêm nhiều người đàn ông đi biển không về. Trong vùng có thêm nhiều người đàn bà ở vậy. Biển vẫn cùng con người chơi trò ú tim. Công và tội của biển chất cao bằng nhau. Biển muốn cho ông sống để làm nhân chứng. Biển cho ông một nỗi nghi kị chất cao như sóng bạc đầu. Mỗi khi thằng con ngủ, ông lại rón rén đến bên giường nhìn nó. Rồi không chịu được ông lại bỏ ra biển. Ông cũng muốn đi thẳng vào lòng biển.
- Anh định sống thế suốt đời sao? - Vợ Thu nói.
- Cuộc sống còn gì khác nếu không phải những việc lặp lại giống nhau?
- Dù thế con người vẫn phải sống. Kiếp người nom vậy mà dài lắm.
Không phải cứ muốn là kết thúc ngay được.
Ông cười. Lâu lắm lại có người đàn bà nói với ông những câu này. Nhưng chẳng để làm gì. Ông quen rồi. Vợ Thu quệt nước mắt tất tả ra về. Người đàn bà đó không đẹp nhưng mặn mà. Chồng chết trong một chuyến đi biển, nhưng chất đời còn ngồn ngộn.
Đừng tưởng chết mới là bi kịch. Người sống bi kịch nặng nề hơn.
- Cha định ở vậy sao?
- Con nít biết gì?
Nó thôi không nói vác mái chèo ra biển lặn rạm. Câu nói của nó làm ông phải suy nghĩ. Sao ngày trước khi mẹ mất ông không thể rộng lượng như vậy với cha.
Lâu lắm mới lại có những hơi thở đàn bà hổn hển phả vào mặt ông. Tiếng rên rỉ. Người đàn bà đẩy ông ngã ra cát, ngồi chồm hỗm bưng mặt khóc. Tiếng khóc của ấm ức của tủi hận bật ra thành những cục nấc nghẹn. Bóng tối hắt từ biển vào ma quái.
- Tôi xin lỗi.
Người đàn bà bật dậy bỏ chạy, tức tưởi. Cúc áo bật tung. Trong đêm tối thô lố đôi bầu ngực trắng lốp. Ông cứ nằm thế áp cặp đùi trần săn chắc vào cát trông ra biển. Đầu óc trôi theo những thứ hỗn mang vô định. Đàn bà ở làng chài này sống mãnh liệt. Từ khi vợ ông chết có nhiều người đàn bà đứng ngóng về ngôi nhà của ông. Điều đó xảy đến từ sau khi vợ ông chết một dạo. Lúc đầu ông vô cùng hoảng sợ. Nhưng sau ông nghĩ có lẽ thế sẽ tốt hơn. Sau đêm đó người đàn bà không còn đến với ông. Một dạo ông gặp vợ Thu cặp kè với một gã buôn cá trên thị trấn xuống. Hai người không cưới xin nhưng về ở với nhau như vợ chồng. Có lẽ như vậy cũng tốt.
Nhiều khách sạn năm sáu tầng sừng sững mọc lên. Người ta đang có ý định xây dựng nơi đây thành một khu du lịch biển. Mỗi sáng ông lại ra trước thuyền nhìn về những ngôi nhà cao tầng đang xây dựng. Mấy sáng nay, có một đứa nhỏ hay lân la trước gốc dừa xem ông đan lưới. Nó là con một ông chủ khách sạn. Cả nhà nó vừa mới từ thành phố về. Nó rất thích nghe ông kể chuyện biển. Với ông những chuyện đó là bình thường. Nhưng nó nghe ông kể chăm chú một cách kì lạ.
Ông có thói quen uống rượu nhiều. Trong một chừng mực nào đấy rượu giúp người ta quên đi một phần cuộc sống nặng nề, hay kéo dài sự tươi đẹp. Trên đời này, đến thứ vớ vẩn nhất cũng luôn có tác dụng và phản tác dụng. Đàn ông trong xóm bây giờ hiếm lắm. Biển đã lấy đi vãn rồi. Những người còn lại thì đi đầu quân cho các vạn chài vùng lân cận. Họ có phương tiện đánh bắt hiện đại và trả lương cao. Những loại thuyền gắn máy nhỏ như ông thì chỉ men men gần bờ đánh bắt những loại cá nhỏ. Nhiều người nhờ nghề biển mà mua được đất, xây được nhà lớn. Nhưng không phải vì thế mà biển không đòi mạng người. Mỗi khi gặp bão vẫn có những chiếc thuyền không bao giờ trở về. Thiên nhiên là vô địch. Trong các cuộc chơi thiên nhiên luôn thắng.
Cuộc đời này lấy mất của ông nhiều thứ. Biển lấy mất của ông đứa con trai. Ông cũng không dám chắc nó có phải máu thịt của mình. Vợ ông người duy nhất có thể giải đáp thì cũng chết rồi. Ông biết rõ người đàn ông đó. Ông ta chết ngoài biển như bao người đàn ông khác của làng chài này. Ông cũng biết rõ người đàn bà vợ ông ta. Người đàn bà đó đến nói với ông thằng Kình là con chồng bà ta và xin được đón nó. Ông giận tím mặt đuổi bà ta ra khỏi nhà.
Ông hay đánh bạn với một gã nghiện rượu trong xóm. Có thể nói đó là một kẻ vô tích sự. Gã chẳng biết quê quán ở đâu. Từ khi dân ngụ cư dạt về đây dựng lên cái xóm mới thì có gã. Nhưng những kẻ nghiện ngập có cách nhìn đời của kẻ nghiện ngập. Cũng không phải không có lí. Rốt cuộc đời là một, nhìn ra sao là do cặp mắt mỗi người. Mà con người luôn cố thay đổi hoặc biến nó thành tam sao thất bản.
Lúc đầu ông cảm thấy khó chịu ra mặt. Sau thì ông già kệ gã muốn nói gì thì nói. Mỗi lần nói chuyện với gã khi trở về nhà ông già thấy nhẹ nhõm.
- Bữa nọ đi nhậu về tao thấy có đứa con gái ngồi trước gốc dừa. Thấy tao nó cứ giương mắt ngó.
- Rồi sao nữa? - Gã hỏi.
- Con bé còn trẻ, khá xinh xắn. Tao hỏi tìm ai, nó nói tìm Kình.
Gã nâng chén tợp một tợp. Câu chuyện của lão già đã làm cho gã nóng lên.
- Tao nhìn nó hồi lâu rồi chỉ ra biển. Con bé hiểu ngay. Nó ôm mặt khóc rưng rức. Suốt buổi chiều con bé cứ quanh quẩn trên bãi biển, mãi tận chiều tối mới bỏ đi. Lúc mặt trăng lên, tao ngó ra thì không còn thấy con bé ở đó nữa.
Ông già ngạc nhiên lần đầu tiên ông thấy gã nghe chuyện với một thái độ hoàn toàn nghiêm túc. Cũng lần đầu tiên gã không triết lí. Bữa đó cả ông và gã uống hết mấy be rượu cũng không thấy say, càng uống càng tỉnh.
- Hôm rồi lại thấy đứa con gái đó xuất hiện. Nó bày ra cát đủ thứ hoa quả, vàng, hương. Tao nói với nó tao là cha thằng Kình. Nó nói nó đã có thai. Tao đưa con mắt liếc xuống bụng con bé. Nó không nói sai. Nhưng liệu có đúng đứa con trong bụng nó là của thằng Kình. Rồi tao lại nghĩ, thằng Kình thì chết rồi, con bé nhận bừa để được cái gì.
- Nhà con ở đâu? - Tao hỏi.
- Con chẳng có nơi để về. Cha con, các anh con sẽ giết nếu biết chuyện này.
Lòng tao rung động.
- Vậy con định tính sao?
- Có lẽ con phải bỏ.
Tao lặng thinh. Cuộc đời luôn đặt con người ta vào những cảnh ngộ và bắt buộc phải lựa chọn. Trong trường hợp này tao không thể can thiệp.
- Ông là lão già đốn mạt - Gã nói.
- Vì sao?
- Vì đã sinh ra một thằng đốn mạt. Những đứa làm cho người ta có chửa rồi bỏ rơi đều là kẻ đốn mạt.
- Nhưng con tao, nó chết rồi.
- Như thế vẫn đốn mạt.
- Đêm đó tao để con bé ngủ lại trên thuyền, còn mình vào xóm uống rượu. Đếm gần sáng tao mới về ngồi ngoài bãi cát.
- Ông thành tử tế được à?
- Tao còn cái đếch gì nữa để mơ mộng.
Gã cười khùng khục. Bụng nghĩ đời luôn đáng buồn. Lão già này cũng là một kiểu đáng buồn. Thường ngày, những chuyện ngoài quán rượu về nhà gã đều quên hết. Nhưng sao chuyện của lão thuyền chài cứ ám ảnh gã.
- Buổi sáng tao cùng đi với nó đến bệnh viện thị trấn.
- Mẹ kiếp! Hóa ra đứa con gái đó vẫn ở nhà ông?
Ông già gật đầu. Gã gắt lên, phả nồng nặc hơi rượu.
- Ông lại đốn mạt lần nữa. Cả thằng con trai ôn vật của ông. Nó chết là đáng!
Lão chỉ muốn quơ tay táng cho gã một cái. Nghĩ lại thôi. Lão nói:
- Bà bác sĩ chăm chú nhìn tao suốt từ đầu đến chân. Tự nhiên tao thấy mình run như đang phạm tội. Hai người đã nhất trí rồi chứ. Cô gái gật. Bà bác sĩ nhìn tao như chờ câu trả lời. Tôi là cha - Tao nói xóa tan sự nghi ngờ. Bà bác sĩ bỏ vào phòng chuẩn bị dụng cụ.
Gã về căn nhà xập xệ của mình. Thường ngày uống rượu về là gã lăn ra ngủ nhưng hôm nay ngủ không được. Gã chong chong nhìn lên mái lá. Con thạch sùng trong hốc tre kêu tắc tắc não lòng. Rồi nó giật mình bỏ chạy khiến mấy dằm bụi rơi trúng mắt gã. Gã đưa tay dụi mắt. Nước mắt chảy ra giàn giụa. Gã ôm mặt khóc hu hu. Đời gã những ngày qua là sự tạm bợ. Đời gã trước kia là sự thừa mứa. Ranh giới giữa chúng thật mỏng manh như sấp ngửa lòng bàn tay. Ngày trước trên giường của gã là những cô nàng thơm từ đầu đến gót cùng những lời rót mật. Giờ đây trên tấm phản của gã là những ả đàn bà tàn tạ vật vờ kiếm khách đêm. Nhưng như nghiện thuốc phiện. Không có không chịu được. Cứ vài đêm thế nào sau khi rượu xong gã cũng phải chui vào xó xỉnh nào đó rước được một ả về nhà. Tiền gã bốc vác được cũng chỉ đủ để tiêu vào rượu và gái.
Nhưng mấy đêm nay gã không còn ham muốn đưa gái về nhà. Mấy ả hàng hết đát lúc trước thì lên mặt, giờ đêm ế khách mò vào gõ cửa gọi nhèo nhẽo. Gã nói dối không có tiền. Không có thì chịu. Gã phì cười. Lại còn có trò đi gái chịu. Gã điên tiết chửi:
- Lũ chó cái. Cút hết đi. Để cho ông yên.
- Trăng ở biển ma quái. Trăng nhợt nhạt như người đàn bà chết trôi. Sao đêm nay cuối tháng lại có trăng? Ánh trăng dội lên từ lòng biển, quện vào bóng cô gái ngồi bất động nơi mũi thuyền. Không thể là ánh trăng! Chỉ có thể là thứ ánh sáng phát tán từ mả vôi ma mị của thủy phủ. Tóc cô gái xõa tung. Một khối đen sóng sánh chảy xuống sàn thuyền. Cổ họng tao cứng lại. Toàn thân run rẩy. Tao vùng dậy vòng tay ôm lấy cô ấy. Nhưng cô gái trơn tuột như ánh trăng chuồi khỏi tay tao. Mặt nước vỡ tung. Cô ta biến mất như chưa từng tồn tại. Thoáng vụt trong tao ý nghĩ: Hay cô ta là con gái thần biển. Hồi lâu cô gái mới tỉnh lại. Tao phải tự tay lấy quần áo của mình thay cho cô.
- Sao ông lại làm thế? - Gã hét lên.
Ông già ngạc nhiên.
- Đó là sự lựa chọn duy nhất giữa cái sống và cái chết.
Gã đỏ mặt.
- Ừ! Rồi sao?
- Đêm đó cô gái nằm thiêm thiếp mê mệt. Tao không dám rời khỏi thuyền một phút vì sợ cô gái lại nghĩ quẩn mà làm liều. Tao nằm quay lưng lại phía cô gái. Nửa đêm tao thấy cúc ngực cô gái bật tung, bầu ngực trễ nải lộ ra trước mặt.
- Rồi sao? - Gã hỏi.
- Tao vùng dậy ra ngồi trước mui thuyền kéo điếu cày. Trong thuyền bật ra những tiếng khóc thút thít nho nhỏ.
Mấy bữa nay, đứa bé con ông chủ khách sạn lại đến gốc dừa xem ông già đan lưới và nghe ông kể chuyện. Nó không mấy ngạc nhiên vì sự có mặt của người con gái lạ. Đã là ngày thứ năm cô gái ở lại. Sớm hôm nào cũng thế, một giờ sáng nó đã dậy đi vào trong xóm nhận cá làm. Nghề làm cá là một nghề cực nhọc đối với phụ nữ. Tự nhiên ông già thấy thương nó như con. Gã chẳng bao giờ mò tới nhà ông kể từ khi quen biết. Hôm nay gã đến và mang theo cút rượu. Lão đi nướng vài con cá khô.
Trời chiều, mưa lay phay trắng xóa xóm chài, trắng cả mặt biển, gió thốc qua mái lá ào ạt. Trong quán rượu có hai người đàn ông đang chụm đầu bên đĩa khô mực nướng. Một người là chủ còn người kia là khách xuống từ khu khách sạn sang trọng. Có lẽ ông là một người khách thích những cái đặc biệt không dễ tìm như một số ít người khác. Ông hỏi:
- Chuyện của ông kể rất thú. Sau rồi thì sao?
- Rồi sau đó một dạo người con gái đó chào ông già ra đi.
Khách thất vọng:
- Tôi đã tưởng có một cái gì đó đặc biệt hơn. Có phải ông cố tình bịa câu chuyện vừa rồi cho tôi nghe không?
Chủ quán thủng thẳng cầm chén rượu rót vào miệng và khà một tiếng khoái trá. Bên bếp vợ chủ quán đang hâm lại rượu cho nóng. Đó là một người phụ nữ còn khá trẻ, nước da sậm nâu mặn mà. Cặp mắt ướt đung đưa khiến lòng khách chao đảo. Từ ngoài có một đứa trẻ bảy tám tuổi chạy vào tíu tít đòi mẹ lấy cho quả bóng rơi xuống nước.
Ông khách hỏi:
- Thế còn ông già?
Chủ quán lại uống một ngụm rượu lớn:
- Sau một đêm uống say đã đời thì chết. Như thế có khi lại sướng.
Khách nhìn tấm hình người đàn ông trên bàn thờ nhà chủ nghi ngờ:
- Này! Có phải ông cố tình bịa câu chuyện vừa rồi cho tôi nghe không? Có phải đó là chuyện đời ông không?
Chủ quán cười lớn. Cả khách cũng cười:
- Tùy ông nghĩ sao thì nghĩ. Cuộc đời này có nhiều cái lạ lắm.
- Ông thật là một chủ quán đặc biệt - Khách nói.
- Ông cũng vậy - Chủ quán nói - Lần sau về đây mời ông lại ghé quán, tôi sẽ đãi rượu ông.
Đợt đó mưa kéo dài suốt một tuần. Cho đến bây giờ khách vẫn chưa có dịp trở lại như đã giao ước.
Đ.N.H
VNQD