Thơ dự thi của tác giả Trần Thế Vinh

Thứ Năm, 06/01/2022 04:26

Căn nhà một cửa

Một cửa thôi
Căn nhà đóng mở đã ba thế hệ
Đón sáng mở ra gặp núi
Không biết núi của tôi đã được mấy đời
Cây vẫn xanh, chim vẫn ở
Đá vẫn là đá một thân bồi lở trường tồn

Một ngày tôi nhận ra
Ráng chiều khép đi mặt núi
Cây trầm tóc trước nhà biến mất từ lâu
Măng tầm vông mọc lên dị tật khác thường...

Căn nhà rộng ra thiếu mùi trầm hương
Con chim chìa vôi bay mất
Cây tầm vông dị tật nên không ai dùng
Mấy năm đã già, cúi đầu tìm đất thủy chung
Cục đá dang lưng mưa nắng
Theo tháng ngày trăm năm…

Một ngày tôi nhận ra
Căn nhà một cửa
Sáng mở ra, sân nhà đầy con cháu
Chiều khép lại, vòng khói hắt hiu trên bàn thờ di cảo
Hồi nhớ… cửa mở ngày ba tôi ra đi
Nhà một cửa mở hoài chờ đợi

Rồi một ngày nào đó
Tôi cũng sẽ mở cửa bước đi
Ừ thôi, con cháu sau này mỗi chiều khép lại…

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)