Thơ của Trần Thu Hà

Thứ Năm, 20/07/2023 14:14
Dấu chân
 
Phố gầy in dấu chân
Khói sương vá víu niềm thương rụng đầy gối chiếc
Tôi rơi về cõi không màu
Tôi khóc hay mơ khóc?
Nước mắt tôi dâng đầy ve áo người ra trận
Giấc mơ ùa về
Trên tay còn vương nửa vầng trăng…
 
Phố gầy in dấu chân
Em nén hương lòng dâng lên đóng dấu vào phút hành quân
phố lao xao in bụng núi
Đâu rồi anh?
Dấu chân người còn in trên vách ngày ra trận,
dán lên cổ tích mùa một lần nhớ mãi…
 
Những vết cắt không gì ngăn được
Vận vào nhau
Đau
Nỗi đau không cầm máu, đóng vào số phận những dấu chân người
Còn in trên đảo Gạc Ma!
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)