Thơ của Phạm Văn Tốn

Thứ Hai, 18/09/2023 08:03

Mùa hè trở lại

Trong ánh mắt người lính
cháy bỏng những vì sao đêm
cỏ xanh lên nỗi đau lặn xuống
anh âm thầm kí ức lại râm ran

Từng chùm phượng đỏ vào tháng sáu
hồ Gươm nước lặng chờ nhau
tiếng cuốc nhặt thưa thắc thỏm
nhắc tụi mình lần cuối đủ đầy

Không còn ai kể nữa
trận đánh vẫn khuấy động từng đêm
mùa hè ấy cồn cào trở lại
bạn nằm đâu trong im lặng đất này

Những bức tranh xếp lại tuổi đôi mươi
nét vẽ cuối là mặt hồ gợn sóng
Hà Nội nao nao Hà Nội thao thức
mùa hè đến lại cháy lên điều gì

Những bức tranh từ bấy đến giờ
vẫn dào lên khát khao người lính
năm mươi năm có lẻ
chàng hoạ sĩ còn về trong tranh?

Tranh của hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí. 


Miền yên tĩnh

Những cơn gió vi vút trong thung
không thổi đến được miền yên tĩnh

Hoa âm thầm hương
cây âm thầm lá
xanh âm thầm cỏ

Miền yên tĩnh
những ngôi mộ lặng lẽ khiêm nhường
mặc tuổi hai mươi đã từng cháy bỏng

Sau trận bom toạ độ
hoa mua tím xót lòng thung
người nằm xuống còn thắp lên hi vọng

Gió quẩn mãi rối bời tóc núi
người tìm người trong khói hương bay
mẹ gọi rát chiều tháng bảy.

Tranh của hoạ sĩ Nguyễn Gia Trí.


Những cô gái ở quê

Soi gương bằng bóng nắng ngoài ruộng
không nói bằng lời
từng nhát cuốc đều đều trò chuyện
người làng ngang qua ngấm ngầm nhận con dâu

Mái nhà không ngủ
cho giấc mơ thiếu nữ lang thang
một ánh nhìn cũng đầy ngộ nhận
tìm trăng đêm tỏ bày

Những đường chỉ may khuya thấp thỏm
mai bạn thân lấy chồng
đưa dâu qua lối ấy
biết gặp người hay không

Mảnh mai giấu trong áo rộng
má hồng khuất sau vành khăn
những cô gái tự mình phải lớn
cánh đồng mỗi mùa lại thưa.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)