Thơ của Lê Nguyệt Minh

Thứ Tư, 13/09/2023 15:06

Người về núi đồi rồi

Người về núi đồi rồi
Xin giữ giùm tôi một thoáng chân mây
Cỏ xanh rồi cỏ tắt
Ngày nắng trên tay thoai thoải gì đây?

Em ba mươi chân vẫn nuột nà
Đi vài bước nhân gian nhẫn nại
Những thác ghềnh chảy trôi hết cả
Cúi xuống hồn nhiên, bất chợt bao la

Ngày nhẹ tênh, ý nghĩ mọc thêm hoa
Cây gửi những ưu tư từ mẹ
Cho con đồng xa cho con bãi vắng
Mượn tháng năm sửa nốt phía mình.

Có một chiều

Có một chiều một cơn ngái ngủ
Từ mười năm vô cớ hiện về
Anh thèm mặc áo ca rô, đi tìm sông Hồng
Sông vẫn đây, em giờ ở đâu?

Có một chiều, lẫn lạc với lo âu
Không phân định được hồn nhiên và vất vả
Cứ đan cài vào nhau, làm anh hối hả
Với giằng co cơm áo lẫn mộng mơ

Anh lại ca rô, áo khoác núi đồi
Đi lạc với hoa vàng, phù sa bát ngát
Sơ sểnh lạc đường, phố cổ đã hiện ra

Anh đã già hay em còn trẻ?
Hai ta là nơi vuông góc thật thà.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Tiếng chim bắt cô trói cột

Tiếng chim bắt cô trói cột

Chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhưng trong kí ức của một đứa trẻ đôi lần lên núi kiếm củi, bứt lá rừng về lót chuồng cho lợn cho bò, thi thoảng gặp bụi sim chín ửng… thì núi sau lưng làng tôi được bắt đầu từ mé sông... (HỒ MINH TÂM)

Nguyên mẫu nhân vật Năm Thao, Năm Lựu Đạn trong "Hoa xương rồng"

Nguyên mẫu nhân vật Năm Thao, Năm Lựu Đạn trong "Hoa xương rồng"

Sòng nhậu đầu tiên ở bãi, không bến không bờ tức giang hồ thiệt thọ, đã phết cho tôi Tàn sau Minh để hóa một Minh Tàn... (NGUYỄN TRÍ)

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)