Thơ của Lê Vi Thuỷ

Thứ Tư, 06/09/2023 09:10

Mưa đầu mùa

Mưa đầu mùa
Lăn trở trong căn gác nhỏ
Tiếng mưa lúc to lúc nhỏ
Xối tâm tư vào tâm trí
Âm thanh hỗn độn
Những nơ ron thần kinh nhảy múa
Lẫn vào khung cửa sổ màu xám
Từng sợi sét chói lòa trong đêm đen

Cơn mưa dai dẳng kéo từ đêm qua ngày
Chợt trở nên lạ lẫm giữa xứ sở mưa nhiều hơn nắng
Những tia nắng yếu ớt không làm cái áo bớt nặng và bám mùi
Một vài đứa trẻ nhảy nhót giữa cơn mưa
Chúng gào thét, lăn lộn, cười sảng khoái
Tuổi thơ chỉ mong được như thế
Khi
Những đứa trẻ ngày nay luôn dán mắt vào youtube, tik-tok
Tìm kiếm nụ cười, sắp đặt tuổi thơ

Mưa tạnh
Con phố xao xác đầy lá
Bùn đất ngập lối đi
Căn gác gỗ nằm im
Nghe tiếng thạch sùng tặc lưỡi cứa vào không gian yên tĩnh
Người phụ nữ sau nhiều đêm không ngủ
Nhìn ra bầu trời
Mơn man từng giọt nắng
Nụ cười trong trẻo như đứa trẻ.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)