Thơ của Nguyễn Minh Khiêm

Thứ Năm, 25/06/2026 19:02

Trên những ngọn sóng thần

Người lính già
Thủ trưởng chúng tôi
Màu tóc màu da dạn dày trận mạc
Mang bao nhiêu thương tật trên mình
Trong thịt trong xương còn nhiều mảnh đạn
Chiếc ba lô con cóc gối đầu
Từ thuở Trường Sơn còn nguyên vết rách
Dày thêm những vết đá tai mèo
Dày thêm dấu gai rừng cào xước

Ông không kể về những tấm huân chương
Không kể về những chiến công hiển hách
Ông kể về những trận mưa bom
B52 kẻ thù dải thảm
Công sự chiến hào đỏ như nhuộm máu
Nhưng không ai lùi lại phía sau
Người lính nào cũng xin lên phía trước
Mở con đường tự do độc lập
Mấy mét máu xương mới có một mét đường

Ông truyền cho chúng tôi sức mạnh chiến trường
Truyền cho chúng tôi sự dạn dày giông tố
Truyền cho chúng tôi đức tin thiêng liêng cao cả
Truyền cho chúng tôi sức mạnh diệu kì
Truyền cho chúng tôi ý chí vượt thử thách hiểm nguy
Còn tuổi trẻ còn niềm tin chiến thắng

Ông bảo:
Chúng tôi đang mở đường trên những ngọn sóng thần
Chúng tôi đang sống trên những ngọn sóng thần
Chúng tôi đang hát trên những ngọn sóng thần
Chúng tôi đang yêu trên những ngọn sóng thần
Viết lí lịch đời mình bằng một trang sử mới

Những người lính mở đường
Mang đến vùng rừng một tầm nhìn mới
Người Thái, người Mẹo, người Dao không còn đói cơm đói muối
Không bị chia cắt bởi vực thẳm thung sâu
Khe suối sẽ vươn lên sừng sững những cây cầu
Làng bản sẽ vươn lên cao tầng cao ốc
Những con đường mòn sẽ thành đường cao tốc
Xe ngược xe xuôi đan dệt các bản làng

Chúng tôi tuổi mười tám đôi mươi
Mang hơi thở đồng bằng lên núi
Mang mùi rạ mùi rơm hương lúa lên rừng
Chưa hiểu hết những lời ông tâm sự
Nhưng thấy mình vững chãi dần lên
Không chóng mặt buộc dây an toàn treo mình trên vách đá
Không chóng mặt khi nhìn xuống vực sâu
Không chóng mặt khi cầm búa cầm choàng trên đỉnh núi cao
Không chóng mặt khi đốt mìn giữa ta luy dựng đứng

Ghi tên mình vào vách ta luy
Ghi ngày tháng năm sinh vào từng cột mốc
Từ Hồi Xuân vang đến Tén Tằn
Từ sông Luồng, sông Lò vang đến suối Sim, suối Khiết
Từ thung lũng Khằm vang tới Pù Nhi
Từ dốc Táo, dốc San, Cổng Trời cho tới Lát Xê
Từ Trung Hạ, Trung Thượng, Lốc Toong lên đỉnh cao Pha Đén
Con đường chúng tôi mở trên những ngọn sóng thần.


Đất màu nâu

Người ta đã đổ rất nhiều loại phẩm màu xuống nơi tôi ở
Nơi ruộng đồng làng tôi cày cấy
Nhưng đào lên đất vẫn màu nâu

Người ta đã vãi rất nhiều loại hóa chất xuống nơi tôi ở
Nơi ruộng đồng làng tôi cày cấy
Nhưng đào lên đất vẫn màu nâu

Người ta đã ném rất nhiều loại tôn kẽm dây thép gai
Xuống nơi tôi ở
Nơi ruộng đồng làng tôi cày cấy
Nhưng đào lên đất vẫn màu nâu

Người ta đã dựng lên ở đây đủ loại cao tầng cao ốc
Xuống nơi tôi ở
Nơi ruộng đồng làng tôi cày cấy
Nhưng đào lên đất vẫn màu nâu

Và đủ loại bom mìn lửa na-pan của lũ giặc ngoại xâm trút nơi tôi ở
Nơi ruộng đồng làng tôi cày cấy
Nhưng đào lên đất vẫn màu nâu

Từ ngày xửa ngày xưa
Khai khẩn đất đai
Máu người làng tôi đổ xuống
Khi máu khô đi
Đất hiện màu nâu.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)