Thơ của Đặng Hiếu Dân

Thứ Bảy, 01/08/2026 10:16
Hoa trang đỏ
 
Con biết khóm bông trang rực đỏ
Mọc dại đồi quê ba tự tay trồng
Biết rứt từng cánh hoa nho nhỏ
Ngậm môi nghe mật ngọt hương lừng
 
Thưa ba, cho con thăm lại vạt rừng
Chiến trường xưa nơi ba từng sinh tử
Cảm ơn loài hoa đỏ từ khi hé nụ
Che mắt quân thù áo lính nở hoa
 
Cho con rẽ từng lối cỏ theo ba
Đi dọc chiến hào đạn bom dích dắc
“Lạ một điều cả trong Nam ngoài Bắc
Có chiến hào nào không mọc hoa trang?...”
 
Người lính già cúi thắp nén tâm nhang
Bó hoa dại cháy lên ngàn que diêm nhỏ
Chiều Trường Sơn và hoàng hôn nhuốm đỏ
Núi đồi nào không phải chiến trường xưa?
 
Núi đồi nào không phải chiến trường xưa
Có chiến trường nào không máu xương đồng chí?
“Thoảng, Được, Dược, Lỵ...
nơi đâu chúng mày yên nghỉ
Xin hoa thay người thắp nén nhang thơm.”
 
Thưa ba cho con lạy phía biên cương
Nơi đồng đội ba hoá thân màu hoa đỏ
Bốn mươi tuổi đầu thưa ba con mới rõ
Khóm trang ba trồng
bật máu… những hoàng hôn.
 
Cây bồ đề bên vách cửa mười năm
 
Hơn cả sa mạc Sahara
Bức tường chói, nắng vàng in gắt gỏng
Hơn cả loài xương rồng, mọc trên miền cát bỏng
Một mầm xanh tươi sự sống lặng thầm
 
Cây bồ đề bên vách cửa mười năm
Lá nhỏ nhắn rễ chùm buông chậm rãi
Thầm lặng nép mình bên đời tự tại
Có biết mười năm tôi ghé lại nhìn?
 
Mười năm, mười năm vôi bạc tường in
Thời gian chậm nhỏ lòng phin giọt đắng
Xuân hạ nối mùa, thu đông đằng đẵng
Ngọn nhỏ vẫn xoè năm chiếc lá ngày xưa
 
Quên chuyện tháng ngày, quên cả nắng mưa
Chiếc đinh màu xanh ghim vào vôi vữa
“Diện bích cửu niên”(1) người thành huyền sử
Vách cửa mười năm có đẫm lá thiền?
 
Có biết mười năm tôi gặp lại mình
Gặp lại giấc mơ bất ngờ trưa nắng
Trong dáng bonsai có điều gửi gắm
Khó nhọc tồn sinh bền bỉ nhiệm màu
 
Mười năm tôi về đứng giữa chiêm bao
Tóc bạc hư hao nhuốm đời dâu bể
Ngắm lá bồ đề đôi chân mọc rễ
Bon chen với người .... thôi kệ người đi.
--------
1. Điển tích Phật giáo, chỉ việc Đức Bồ Đề Đạt Ma quay mặt vào vách ngồi thiền suốt chín năm, biểu tượng cho sự tĩnh tại và bền lòng tu tập.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)