Chùm thơ của tác giả Ngô Gia Thiên An

Chủ Nhật, 07/04/2019 09:10

NGÔ GIA THIÊN AN
Bông hoa

Khi em nói với anh bằng nỗi buồn
một nỗi buồn không làm bằng ngọc thạch
hay những bông hoa tròn xinh
trong khu vườn nhỏ chăm bón bằng đôi tay duyên dáng
cũng không phải nỗi buồn của sự lặng im
trong đôi mắt em hàm ẩn gì dữ dội
như một đóa hoa rướn mình bung nở giữa màn đêm
để khi anh mở mắt ra đã thành tàn lụi

Những con kiến đã bò lên những cánh hoa, em biết không
khi anh nhặt chúng lên, rải rác, mong manh
trong nỗi tiếc nuối của rạng đông anh hỏi những con kiến
liệu chúng có được ngắm hoa nở đêm qua
anh hỏi cơn gió và những con chim
hỏi đám mây vẫn bay qua sớm chiều
và thức hỏi mặt trăng
nhưng như em,
mặt trăng im lặng
trong lúc ôm ấp lấy phần còn lại của em,
anh muốn dùng ánh sáng của mình mà chắp nối.

Tĩnh lặng


Những nung nén của mùa xuân
ẩn trong những bông hoa
bị phớt lờ trong chiều tà

Chỉ có mặt trăng là thấy rõ cảnh sắc
đang ngầm chảy của một mùa khó tả
trong những lá cành hứa hẹn mật ngọt thơm tho

Sau những ngày mưa
mùa xuân trong sạch và ngây thơ hơn
ý nhị, đầy nhục cảm
tĩnh lặng, như một bức ukiyo-e (1)
gợi trong rung động khẽ khàng

Những bước đi nhè nhẹ nhỏ nhắn qua vườn xuân
của đôi chân trần thiếu nữ
là vẻ đẹp mạnh mẽ tháng ba
quấn bện cỏ cây và thảm hoa rực rỡ
hoàn thiện những nét huy hoàng lấp lánh lên bức sơn mài

Cô gái gội đầu
trong tĩnh lặng màn đêm
mái tóc trải dài ánh sáng
chảy trên khuôn ngực tròn trăng.

----------
1. Một thể loại tranh nghệ thuật phát triển mạnh mẽ từ thế kỉ XVII tới thế kỉ XIX
tại Nhật Bản.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)