Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Ngọc Hà

Chủ Nhật, 24/03/2019 09:21

NGUYỄN THỊ NGỌC HÀ
Làng dệt lụa


Dẫu năm tháng cuốn theo dòng chảy
kí ức còn neo ở xóm đê
tìm dấu quen một thời bé dại
vấp rêu phong đau bước tôi về

Lựa tay mở từng ngày đã khép
vẳng tiếng huơ lau trắng rung cờ
những khẩu súng nổ giòn cọng chuối
nát cỏ đồng nhà chưa thỏa thắng thua

Sau trận giả
bước ra từ trận thật
đứa bạc nẻo đời
đứa nằm lại Trường Sơn
thuở trẻ trâu hóa hồn tơ óng
vẫn ngang sông sóng lụa mây vờn

Làng xóm cũ dọc ngang đã phố
bãi dâu xưa lạc tiếng gió reo
nhớ tầm tang mẹ ngồi chuốt nắng
vòng xa quay
quay mỏi bóng chiều.

Trên cung đường gió lá


Những vết khắc trên cây
khắc khoải
dọc lối mòn xuyên suốt tháng năm
vết khắc nhớ ai mà rừng xôn xao lá
vọng ngàn xanh xa thẳm âm thầm

Dưới lớp lớp thời gian rụng xuống
bóng trẻ trai còn ấm cung đường
đất trời yên sao rừng run rẩy
thả nỗi buồn trong mỗi giọt sương

Khuất phía sau mưa nguồn thác lũ
vẫn vẹn nguyên từng bước quân đi
khuất phía sau mỗi ngày nắng đổ
vết khắc kia
vẫn đợi bước quân về

Nhưng
những bước quân không thể nào trở lại
để giữa đời trẻ mãi tuổi hai mươi
những vết khắc
vẫn không thành sẹo
trên cung đường gió lá bời bời.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)