Chùm thơ của tác giả Võ Thị Xuân Hà

Thứ Tư, 13/03/2019 15:30

VÕ THỊ XUÂN HÀ
Ngoài song kia gió vẫn đang thổi


Bên chiếc bàn mộc
một giờ sáng
tôi khêu ngọn bấc cây đèn dầu để quên trong xó tủ
ngọn lửa chập chờn hắt lên tường bóng hình một lưu nữ

Trên tường tôi thấy
sự mảnh mai không cần neo giữ
vẻ đơn độc ngạo nghễ
và ánh mắt thăm thẳm nhìn thấu đêm đen

Kẻ độc tài kết liễu đời mình
bên tình nương phận má hồng kiêu bạc
ngoài song kia gió vẫn đang thổi
làm rơi rụng những hạt châu long lanh kết nhựa trên cành

Bên những mảnh thùng ngổn ngang mặt đất
từng đàn kiến mải miết tìm bóng hình mình dần tan vỡ
dằng dặc miền biên ải
những giọt nước bay lên rồi rơi xuống

Chẳng ai nghĩ rằng đêm nay lá vẫn còn xanh…

Bầu trời và thân xác em


Ngàn bóng mây trên bầu trời
vụt qua một thiên thạch nhỏ
đẹp tựa mũi tên vàng

Sự thản nhiên trên thân xác
những bầy quạ ngủ quên bên gốc
một cành khô

Chúng ta nắm tay nhau
đi xa hút cuối con đường
nơi ấy rồi em sẽ nằm im dưới cỏ...

Chúng ta cũng có lúc chẳng được cùng đi bên nhau
khi con đường có những lối rẽ mờ xa chụm tay vào
mình không nhìn thấy lối
nơi ấy ngày đã qua rồi chỉ còn đêm tối
chẳng còn em

Không còn thân xác
chỉ còn bầu trời và sự hoài nghi
tiếng vọng mộc cầm
bầy quạ khóc

Sao hoa kia vẫn nở âm thầm...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)