Chùm thơ của tác giả Lê Thành Nghị

Thứ Ba, 08/10/2019 08:59

LÊ THÀNH NGHỊ

Lặng yên nghe sóng vỗ

Một bên Ấn Độ Dương

Mũi Hảo Vọng(1) ở giữa

Bên kia - Đại Tây Dương

Những con sóng đổ về từ ngàn năm

Không một chút tư lự

Biển cứ xanh day dứt ngày ta đến

Một giọt nước cũng hóa thành vĩnh viễn

Như chiếc lá mùa thu sẽ tàn, như ngọn gió sẽ buốt sang đông

Nếu khởi thủy là lời - nơi đây lời vô nghĩa

Mọi sự kể lể bằng thừa

Kể cả những câu chuyện thế thái nhân tình xa xót

Như đám lửa chiến tranh khôn nguôi trên mặt đất

Như oán thù giữa các bộ lạc

Thời gian sẽ lấp bằng như đại dương từ Á sang Âu

Lặng yên nghe sóng vỗ

Trong âm thanh hòa trộn cùng sắc màu

Có tiếng lứa đôi

Có tiếng trẻ gọi mẹ

Tiếng đoàn người vọng về từ những cuộc di cư

Tiếng những con tàu va vào đá ngoài xa

Tiếng thú gọi đàn, tiếng chim gọi bạn

Tiếng những ngôi sao xanh vô hạn trên đầu

Nơi đây, một lần đặt chân đến

Tôi hiểu thế nào là sự mong manh của phận người!

---------

1. Hảo Vọng (Cap of Good Hope): mũi đất tận cùng phía nam châu Phi.

Chiều xanh Ba Vì

Theo cơn gió lành tôi về đến núi

Hoàng hôn mang vẻ mặt hay hờn dỗi chia xa

Hoa dong riềng im lặng nở trong đêm tối

Như một chút mùa đông sót lại

Trong kí ức xa mờ

Đã bao lần tôi trở về nơi một thuở ra đi

Tìm lại “đôi mắt Sơn Tây”

Mềm những mái đình chạm khắc

Ngọt những triền đê mía tím

Em nói gì với gió đồng Bương Cấn

Mà ngọn gió chưa kịp ra đi đã lại muốn quay về?

Mới chạm con đường chân núi

Gặp xanh vô hạn Ba Vì

Gác lại ưu phiền phố bụi

Để ngọt hoa dong riềng

Để trong nước Suối Hai

Muốn mang “đôi mắt Sơn Tây” đi mãi vào núi

Cuối dải mây kia, cuối chòm sao kia!

Tiếng chim buổi sáng

Ngoài vườn đàn chim sẻ đang ríu rít

Khúc nhạc ban mai trộn với những hạt sương

Một lúc nữa rồi nắng lên

Những bông thạch thảo sẽ từ từ tím

Cho dù trên những hàng ghế đá kia không có ai chờ

Đường từ đây về ga cuối cuộc đời

Còn bao xa nhỉ?

Ai biết được gió bao giờ thì ngừng

Nước bao giờ thì cạn

Sống là một cuộc dấn thân

Trên vai biết bao phiền muộn

Phía trước cát bay vô thường

Sông tảo tần kết bạn với thuyền nhẫn nại

Buồm mệt lả trôi trong cô đơn

Mải miết tiếng chim sáng nay

Âm thanh chẳng khác thời trẻ

Nghe mãi vẫn lạ

Chân trời, những cánh đồng rực rỡ

Con đường, những mùa bão đã qua

Mờ tỏ mặt người mới gặp

Náo nức bàn chân đường xa

Buổi sáng nghe tiếng chim gọi đàn

Muốn sải cánh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)