Chùm thơ của tác giả Trần Anh Thái

Thứ Hai, 16/09/2019 09:02

TRẦN ANH THÁI
Trở về


Sáng nay dậy sớm
Chào mào hoa ríu rít quanh nhà
Chúng thả tiếng hót trong veo khu vườn tràn nắng

Và em đến mơ hồ làn sương mỏng
Bao lời ca muôn điệu tràn về
Ôi cái thuở trăng tròn bím tóc ngang vai còn hoe đỏ
Gương mặt sáng hiền rười rượi buổi chia xa

Em có nhớ cánh đồng làng xưa ngập tràn hoa cúc nở
Nơi chúng ta cất giữ tuổi thơ mình
Nơi hai đứa đêm đêm bí mật đuổi theo đàn đom đóm
Khắp cánh đồng vụ gặt nức vàng hương

Anh đi khắp nẻo đường ngời ngợi vầng trăng mười bốn
Vầng trăng ru êm ả suốt tháng ngày
Vang khúc hát tự do cánh đồng bình yên giản dị
Giữa màu đất tinh khôi sinh nở những mùa màng...

Kí ức


Bây giờ Đình Cương(1) không còn bom rơi không còn lửa đạn
Sao tiếng la hét đâu đây mãi dậy lên dưới tầng đất thẳm dày?
Sông Vệ buồn rầu chảy qua doi cát ngoằn ngoèo bức bối
Chảy qua vòm xanh im lặng cúi đầu
Lau sậy phủ kín lối đi chiến trường hóa cánh rừng hoang dại
Đâu đó vùi lấp vài vệt mờ kí ức
Ai vừa qua đây nén nhang nửa chừng cháy dở
Hương khói ngẩn ngơ nấm đất không người

Tiếng la hét mỗi ngày vết thương âm thầm rỉ máu
Vết thương ngấm qua tháng năm đơn độc gầy mòn
Ngấm qua đêm đêm trong cơn mơ ròng ròng máu chảy
Qua buổi sáng hoang vu chiều tối lụi tàn

Có tiếng vọng ngàn năm tiếng gọi hồn vang bên kia vách núi
Tiếng gọi xoáy vào cao xanh lạc lối vòm trời
Tiếng gọi quay vòng tiếng gọi cạn cùng ứa nghẹn
Giữa một trời giàn giụa mây bay
Ôi! Tiếng gọi xé lòng! Tiếng gọi những linh hồn không nơi nương tựa
Tiếng gọi đêm đêm vi vút ngàn cây
Tiếng gọi như lời nguyền chập chờn trong cơn mơ ú ớ
Đánh thức cả thế gian tỉnh giấc mỗi sáng mai...

Khu vườn của mẹ


1.
Mẹ ơi! Hồi đó là năm một ngàn chín trăm… mẹ lên thăm con
Hà Nội đông người, con cá mớ rau hiếm như vật lạ
Ít người mời nhau, cốc bia xếp hàng cả buổi
Bữa cơm chỉ có nước mắm và canh rau muống luộc

Dòng người lặng lẽ trôi, dường như không nhớ mình...

Ngày ấy căn phòng con thuê rộng bảy mét vuông
Đêm xuống bà cháu xoong nồi giày dép xô gạo
chai tương chen nhau ngủ
Suốt đêm mẹ không duỗi nổi đôi chân già nua đau nhức
Vậy mà sáng ra mẹ vẫn cười!

Không có nhà, không có tiền, lưng cơm qua bữa
Cuộc sống lặng không như chết…

2.
Giờ mẹ không còn
Căn nhà mẹ xây ở quê bằng tất cả số tiền cuộc đời dành dụm
Căn nhà mẹ để lại cho con, mẹ hóa vào mây ngàn sương khói

Mẹ ơi!
Khu vườn của mẹ còn một vườn chè và cây trầu cổ
Nó có trước cả khi con sinh ra
Vậy mà bốn mùa lá vẫn tươi xanh tỏa mát cả khu vườn…

Mùa thu này con trở về căn nhà nơi mẹ sinh con
Nghe trong tiếng lá reo có tiếng cười của mẹ
Hình như mẹ đang lúi húi nhặt cỏ ngoài vườn
Tiếng lạo xạo của đất đai bình yên sinh nở.

3.
Tiếng chim vang thức tỉnh khu vườn
Con choàng dậy tia nắng đầu ngày len qua khe cửa
Hương gió nhẹ của mùa thu nồng nàn kì ảo
Trái na mở mắt mơ màng đón đợi ban mai

Con nghe trong cõi thẳm sâu tĩnh lặng khu vườn
Linh hồn những chiếc lá xạc xào trò chuyện
Cha đang trở về, bóng người in qua mùa thu trong suốt
Những tia sáng ánh lên ấm áp khu vườn

Con chợt thấy ý nghĩa thật sự
Khoảnh khắc tự do khu vườn bình dị

Những giây phút thánh thần chốc lát sáng lên
Rồi vụt biến vào màn đêm thất vọng
Nhưng đã nâng bước chân con qua bình yên hạnh phúc
đau buồn.

---------
1. Đình Cương là chiến trường ác liệt thời chiến tranh nằm ở phía Tây tỉnh Quảng Ngãi. Nơi đây diễn ra hơn 30 trận đánh, kéo dài suốt 6 tháng, từ cuối năm 1973 đến đầu năm 1974, số người chết và bị thương lên tới hàng ngàn người.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)