Cửa sổ văn nghệ

Triển lãm “Every Body’s Story”

Thứ Tư, 08/01/2020 09:38

Kéo dài đến ngày 12/1, triển lãm đang diễn ra tại QUA. Gallery, 27/52 Tô Ngọc Vân, Quảng An, Tây Hồ, Hà Nội. 

42 tác phẩm là hình ảnh của 42 người phụ nữ ở khắp Hà Nội đã được chụp hình hoặc được đúc thạch cao cơ thể của mình và trở thành một phần của triển lãm này. Họ là những người can đảm, chân thành và dũng cảm. Họ đã chia sẻ những câu chuyện liên hệ của bản thân với cơ thể mình.

Đó là những chia sẻ của những người phụ nữ đã bị bắt nạt, xâm hại, quấy rối tình dục. Những người phụ nữ đã trải qua phẫu thuật, sống sót căn bệnh ung thư, vật lộn với chứng rối loạn ăn uống, những người mẹ, những người sợ làm mẹ. Những người phụ nữ yêu thương hay ghét bỏ cơ thể của mình, nhưng không phải lúc nào cũng như vậy. 

Triển lãm này ủng hộ những cảm nhận tích cực đối với cơ thể. Các nghệ sĩ từ bỏ những tiêu chuẩn hoang đường về cái đẹp để tôn vinh sự đa dạng và vẻ đẹp của cơ thể người phụ nữ trong mọi đường nét, dáng hình.

PV

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)