Thơ của tác giả Lê Từ Hiển

Thứ Sáu, 28/01/2022 00:46

Linh hồn phấn trắng

Khi hoa sứ còn chưa bung những bông đầu mùa
Mùa hạ còn khép những nụ sương e ấp
Cây phơi nhành chơ vơ…

Theo những cầu thang lên cao
Những căn phòng sáng đèn, những chiếc quạt trần
Quay tít dù nắng hay mưa

Bài giảng mang linh hồn phấn trắng bay đi
Xác phấn tan im lìm ra bụi
Có khi bài giảng là lời tự ru

Cây bàng trong sân ngày một già đi
Ghế bàn, bảng đen ngày một già đi
Chỉ có học trò mỗi ngày mỗi trẻ

Có nụ cười rất vui trong mắt
Có nỗi buồn rất gầy trong tim
Những chiếc cầu thang cao tít
Nối vào thinh không

Ba mươi năm
Dưới giàn hoa giấy
Anh vẫn chờ em
Cánh hoa nào rơi
Từ trời hóa giấy trắng tinh khôi

Ba mươi năm giảng đường chong mắt thức
Chập chờn biển sóng xanh tự hát
Bàn tay ai vấy mực có còn vương hương sứ

Nắng - trăng - sương mờ lau tóc trắng
Hồn phấn trắng bay động lay vòm lá
Tiễn những con tàu trắng ra khơi
Núi lặng im ở lại mang linh hồn phấn trắng.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Thị trấn của tôi

Thị trấn của tôi

Lớn hơn chút nữa những câu chuyện ma của mẹ không còn đủ cho tôi. Tôi sà vào cắt ngang các cuộc nói chuyện của mẹ với mấy bà hàng xóm để hóng đòi nghe chuyện ma... (ĐINH PHƯƠNG)

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Những người lính từ đời thực bước vào “Chuyện tình lính trận”

Tôi là một người lính từng tham gia hai cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước và chống quân Trung Quốc xâm lược ở dọc tuyến biên giới phía Bắc... (LƯƠNG LIỄM)

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

"Núi Đôi" và cô du kích mãi mãi mười bảy tuổi

Nhắc đến nhà thơ Vũ Cao, người ta thường "đóng đinh" ông với bài thơ Núi Đôi. Nhưng cũng có khi người ta say sưa với Núi Đôi mà quên đi cái ông tác giả Vũ Cao nào đó?

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Nguyên mẫu lí tưởng cho nhân vật

Trong cuộc đời viết văn, có tác giả gặp được “nguyên mẫu lí tưởng” đầm đìa số phận ở đời thực, chỉ cần kể tả lại cũng thành nhân vật truyện ngắn, tiểu thuyết hay... (SƯƠNG NGUYỆT MINH)