Thơ của Nguyễn Quốc Học

Thứ Tư, 25/03/2026 07:24

Miền kí ức đỏ

Tôi lớn lên từ ngọn đèn dầu
đốm sáng nhỏ níu vào đêm gió lạnh
bàn tay mẹ vết chai tưa mạch đất
cha bao đêm ngoài rẫy đốt sao trời

Đất đỏ thở lên từng dốc đứng
bóng rừng ôm mái phố thưa
dã quỳ vàng trôi theo câu hát
tiếng gà rừng tan sương non xa

Con suối vòng mình quanh ngực núi
cầu gỗ in nghiêng bóng trăng soi
tiếng chuông chùa rơi triền dốc
loang giấc mơ thiếu thời

Phố chưa kịp đông vui
vẫn thưa nắng và nhiều khoảng nhớ
hoa phượng đỏ vỡ trong trang vở
mùi hoàng hôn lẫn bụi đường xa

Phố của tôi
ngóng những chuyến xe từ phía lâm trường
góc đồi hoang vệt nắng tàn thầm lặng
hoàng hôn đỏ mặt trời lên lại đỏ

Một cánh diều bay qua vòm trời vắng
chở bụi mờ
kí ức đỏ
trong tôi.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Những cái tên mang thân phận người của "Gió vẫn thổi qua rừng nhiệt đới"

Từ những đường dây lừa đảo xuyên biên giới, từ những căn phòng trọ ám mùi dây thừng và điện thoại bị tắt nguồn…, tôi muốn bạn đọc bước vào thế giới lạnh lẽo và dữ dội của thời đại dữ liệu,... (DƯƠNG BÌNH NGUYÊN)

Khi tác giả là nguyên mẫu

Khi tác giả là nguyên mẫu

Trong thời gian này tôi cùng trung đội ở trên chốt rất gần địch. Trận địa tôi chỉ cách khu nhà hòa hợp chừng 1 cây số... (NGUYỄN TRỌNG LUÂN)

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Những người tôi gặp, những chuyện tôi viết

Tôi từng hình dung viết văn là công việc của sự hư cấu, một hành trình phác dựng thế giới từ trí tưởng tượng, nơi nhà văn tự do tạo hình mọi thứ theo ý mình... (TRẦN THỊ TÚ NGỌC)

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Nguyên mẫu của tôi là những người đã phất cao cờ hồng tháng Tám năm 1945

Là người đi dọc biên giới phía Bắc, tôi có thế mạnh khi hình dung, mở ra không gian của giai đoạn lịch sử đó... (PHẠM VÂN ANH)