Chùm thơ của tác giả Trần Tịnh Yên

Thứ Năm, 21/11/2019 09:39

TRẦN TỊNH YÊN
Lặng yên nghe sen tàn


Ra đi
bỏ lại dòng nước cũ
trong sự quyến rũ của mùa hè đang rạn nứt
những hương sen rộn rã
rụng xuống
vũng im lìm

Từ hơi thở khác của một cuống lá
chưa kịp xanh
tôi bay qua ban mai râm ran mùa sinh nở
của ao hồ

Cụng li bức tường
và trò chuyện cùng bầy cừu

Trên đầm lầy dịu dàng
chỉ còn lại những dấu chân trong một mối tình đã xa
lạc dưới mái nhà lợp bằng lá sen

Những que diêm bật khóc trên áo ai
chòng chành
trong mắt hàng me cũ

Đêm mùa vọng cuối cùng
về say ngoài trang kinh.

Mây rụng cuối cầu


Trên mép vực ngọn đồi này
em mềm như sáp nến
nghe giọng nói ai trôi trong lồng ngực
và những nọc độc dịu dàng
trườn đi
trong một vết thương mơ hồ
sau sợi máu rã rời

Lắng nghe hơi thở của những cù lao cũ kĩ

Những cơn sinh nở không ngừng sinh ra
những ẩn dụ mỏi mệt

Một đêm vỡ òa sênh phách
có bàn chân bước về từ tro nấm hương
thức trong nguồn mạch núi non
nghe giao mùa tàn dần trên nếp áo

Về chờ chuông reo trong tay
mùa thu trở mình ngoài trang sách
heo may quay lại ao đình
và chân trời bắt đầu đâm lá non

Chỉ còn đôi mắt chim sâu thức trên quê hương phù ảo
một ngày chưa nguôi tiền kiếp
quay lại nhìn cơn gió
nhớ mây rụng cuối cầu.

Mùa biến thể


Từ một mùa lá xà cừ rụng ngổn ngang
trong khu vườn có mùi buổi tối treo mình như dơi
trên triền âm bản

Một ngày câm. Đang lên

Tôi thấy tôi đang bay rất thấp trong bầu trời tháng bảy
và bóng người đàn bà ngồi chờ mưa dưới
vòm mái lo âu trên con đường màu hạt lựu
đêm từ biệt sương muối

Một lần thịt da bỡ ngỡ
giữa nỗi buồn bắt đầu mục ruỗng
có môi ai thức suốt đêm mưa dầm
nghe tiếng tằm ăn rỗi từ trăm năm vọng lại
trong giấc ngủ em đã bỏ hoang

Bên kia mùi chợ chiều
dường như có người gánh hương về chôn
trong đáy xoan
và những chiếc rễ của bóng tối đang ca hát
trong khu vườn mọc đầy dấu chân mặt trời
bắt đầu chín tới

Một đêm nước về ngập cả đêm trăng...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.