Chùm thơ của tác giả Phạm Thùy Vinh

Thứ Ba, 05/11/2019 09:55

PHẠM THÙY VINH
Bỗng nhoài ra biển

Như không thể nén kìm khao khát
Chợt run lên trước cơ hội cuối cùng

Như đánh cược một lần cùng hạnh phúc
Bằng tiếng gào tuyệt vọng giữa thinh không

Như mất mát bởi quá nhiều sóng gió
Vẫn trở về bấu víu một niềm tin

Mênh mang suốt cả một thời tuổi trẻ
Có ngờ đâu đó là thứ ta tìm

Vào cái chiều anh đã đứng cùng em
Nơi doi cát bỗng nhoài ra biển…

Em đến


Anh chỉ là con thú hoang
Mang trong mình nỗi cô đơn rừng thẳm
Quen với hành trình đơn độc
Tiếng hú cũng mồ côi, hú cho đỡ quên mình

Có điều gì để anh tin
Anh chẳng thuộc bài ca nào cả
Đừng nói với anh về giọt mưa trên lá
Về ánh trăng xanh trong vũ điệu điên rồ

Em phải chăng cũng chỉ lóe lên
Một hư ảnh bất ngờ
Sẽ tan biến khi bóng đêm hiển hiện
Nhưng anh biết làm gì đây
Làm gì đây
Em đến

Trong hang tối đời anh
Nảy một mầm yêu
Xanh về vĩnh viễn.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)