Chùm thơ của tác giả Nguyễn Yên Phong

Thứ Sáu, 05/04/2019 09:05

LÊ NGUYỄN YÊN PHONG
Tóc em rối tung từ đó

Nơ xanh không buộc tóc xanh
biến thành mầm xanh sau rừng cháy rụi

Quê nhà
mây trời gom rối
rối tinh rơm rạ đường làng
khói chiều cuộn rối
cỏ rối gió bắc rẽ ngang

Tóc em rối tung từ đó

Nơ xanh
rơi từ ngực người lính trẻ
đầm đìa máu đỏ
mọc thành cây, thành rừng
thành Trường Sơn

Ta thần thoại khổ đau, hi sinh khốc liệt
nút thắt của rối bời bản nhạc
mãi mãi tuổi hai mươi tươi xanh

Nơ xanh
buộc giữ mây chuyển vần, ùn rối
xoay chiều gió nổi
tấm ảnh thanh xuân
đinh gỉ hoen
vỡ mảng tường vôi
đi qua thương đau chờ đợi.

Tây Tựu


Tây Tựu
anh vẫn đợi
và mặt trời đang tới
phía tây thành phố
mực tím màu trời

Sách vở bay tung
những hàng ghế trong lớp học bỏ trống
mực tím rưng rưng
bước chân tím rối bời chiều tím

Như thước phim quay chậm
ngày ra đi
ngày mãi chia lìa

Tây Tựu
một biển người
gấp gấp bao nhiêu cái đợi
người lính nhường đường
tránh đường
đêm nhường cho hoa Tây Tựu giọt sương
mặt trời nhường con đường cho tình yêu mãi mãi.

Sợi chỉ


Khung cửa
chỉ vá mảnh nâu non lên vai áo sờn
nối vạt áo tứ thân
xẻ tà cho eo thon

Khung cửa
người đàn bà may vá
chú mèo ngái ngủ

Mùa đông đi ngang qua
khung cửa thành khung tranh
mèo già bỏ đi hoang

Sợi chỉ bắt đầu vá những khoảng trống, vết rách đau
mảnh nâu non
lên da non
mèo già gào rú, đêm đông
bên ngoài khung cửa, bắt đầu
mọi nơi mọi chỗ
lên da non
mảnh nâu non
mảnh nắng loang

Đám mạ co ro lạnh giá
sợi chỉ đợi mùa màng
may vá
những mảng màu kì bí.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)