Chùm thơ của tác giả Nguyễn Hồng Thủy Tiên

Chủ Nhật, 15/11/2020 06:07
Cho cao nguyên
 
Nắng hoe vàng chân tóc
Gió rong ruổi cao nguyên tung bụi mù trời
Mùi đốt rẫy cay nồng khói
 
Kí ức ủ men ngây say vị rượu cần lễ hội
Núi rừng u u vọng vào tiềm thức
Tiếng chiêng ngân hai bờ hư thực
Dọc dài vệt nắng hoàng hôn
 
Cao nguyên
Cao nguyên
 
Tìm về bình yên
Sông Đăk Bla
Đêm guitar
Bập bùng lửa
 
Không hát về ngày sau ai còn bên nhau
Không hát về kết thúc của bắt đầu
Sao trời lay láy
 
Sương rơi tong tong vào lòng đêm phố xá
Sao cứ thấy lòng xa lạ
Nỗi niềm gì?
 
Xốc ba lô, chợt nhận ra vai mình đã nặng…
 

 
Chưa bao giờ em nói điều này với anh
 
Em không muốn nghĩ thêm về cơn nhức đầu
Sự cầu cứu những viên giảm đau cực mạnh trở nên vô hiệu
Rượu chưa khuây sự ngột ngạt của bông hoa thiếu ánh mặt trời
cần sáng
 
Trong mảnh đất màu mỡ nơi ngôi nhà quá khứ
Xuyến chi rộ nở
Thật dịu dàng
Vẫn còn gốc cây xen đầy hoa trắng
Anh nồng nàn hôn em
 
Những cung đường khiến em xa anh
Nhiều chiều nghĩ suy đã chi phối tất cả mọi thứ phản chiếu mọi thứ
một cách không rõ ràng
 
Em đã lầm
Khi vội vàng nhắm mắt và khóc
Sau bao nhiêu khoảng cách
Mình chưa ngừng yêu nhau
 
Em tập chấp nhận lãng quên
Nỗi nhớ không hướng về anh
Cơn đau không dành cho anh
Cả những ước vọng đẹp đẽ đã trôi qua
Về căn nhà nhỏ trên đồi đầy mây trắng rộn rã tiếng trẻ cười
ánh mắt ấm của anh mỗi khi mỏi mệt
Tất thảy đều lấp lánh cơn mơ
 
Em thấy mình đang sa chân giữa đầm lầy
Những con ốc sên chậm chạp bò trăm năm vòng sự sống
Nhấn chìm em xuống
Em chìm xuống
Bùn đen
 
Em chưa bao giờ nói điều này với anh…
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)