Chùm thơ của tác giả Hoàng Anh Tuấn

Thứ Hai, 09/11/2020 06:19

Trước ngày con thi

Phượng hồng thắp lửa sang hè
Vòm cây khuông nhạc nốt ve trắng ngần
Chú mèo nằm ngủ dưới chân
Miệng con chúm chím đánh vần nở hoa

Ngôi sao nháy ở rất xa
Một khung cửa sổ mở ra khoảng trời
Con là cá chép lượn bơi
Xuôi vùng biển cả ngược nơi đầu nguồn

Mực chàm ngòi bút vừa tuôn
Mắt trong giấu những lo buồn mùa thi
Gió làm rung động hàng mi
Bao nhiêu phép tính nói gì với con

Bố qua trăm suối nghìn non
Không bằng con vượt mỏi mòn đêm nay
Mồ hôi giọt đắng giọt cay
Gieo vào bông lúa luống cày toả hương

Bố ru cho nắng thành sương
Gọi đàn chim sẻ đầu giường bay quanh
Giấc mơ chữ nảy mầm xanh
Hái đầy vụ quả ngọt lành nghe con...

 

Cây chanh của bố tôi

Bố tôi trồng một cây chanh
Mùa xuân thêu trắng trên cành đầy hoa
Trải bao nắng đổ mưa sa
Âm thầm tích nhựa bói ra quả đầu

Bóng người mặc áo chùng nâu
Cổ đeo tràng hạt qua cầu Kim Ngân
Gót chân chanh nở thơm ngần
Gió hiu hiu gió mây vần vũ mây

Giọt sầu mẹ tưới đẫm cây
Gọi trăm cánh bướm về đây chập chờn
Mùi hương đêm vắng cô đơn
Tàn hoa rụng xuống tủi hờn bố ơi

Bố bay cuối đất cùng trời
Hoá thành cỏ biếc mọc nơi đồng vàng
Thấy cô đội thúng chợ làng
Thương bà nón lá đò ngang sông Sò

Ba gian trống những cơn ho
Con sao đi hết buồn lo khóc cười
Mẹ kho cá diếc tháng mười
Chan canh rau muống nhớ người khuất xa...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)