Chùm thơ của tác giả Nguyễn Trác

Thứ Tư, 04/11/2020 15:36
Chim vẫn kêu sau vạt đồi sương muối
Để tưởng nhớ những người con gái
xa quê hi sinh ở chiến trường
 
Em đừng chết
chim vẫn kêu sau vạt đồi sương muối
những lá lang rừng vẫn ngộ nghĩnh to
bướm trắng đưa người về tuổi ấu thơ
 
Em đừng chết
viên đạn quân thù bắn lén sau lưng
tuổi đôi mươi cơn sốt rừng chặn trước
hoa phong lan rơi vào giữa bụi gừng
 
Ai đó bảo “hết đường ra Bắc”
đom đóm bay đặc phía cửa rừng
nhưng Bắc Nam không thể nào chia cắt
mai em về đom đóm sang sông
 
Kìa con suối em thường xuống tắm
con suối ôm tròn cơ thể thanh tân
em đừng chết cho suối đừng cạn nước
rau thục rau môn đừng phải đắng lòng
 
Dù ai bảo “hết đường ra Bắc”
hãy đừng tin lời kẻ ngã lòng
chim vẫn kêu sau vạt đồi hoa thắm
em có còn nhớ tiếng chim không.
 
 
Miền sông nước
 
Ta ước một lần được nắm tay người
về miền sông nước
miền quê của Yết Kiêu
đón những mùa hè ăm ắp tinh khôi
 
Những mùa hè thơm mùi mít chín
có câu thơ
người ủ trong vườn
 
Ta ước một lần
được ngồi bên đầm thượng cùng người
đón những mùa rươi
tay trong tay gió mặn
 
Mùa xuân theo mẹ ra đồng
vời vợi xứ Đông
vời vợi người trai biển
 
Lặng thinh trên lối em về(1)
cánh cò mê mải trắng
tháng chín tháng mười thơm mùi vỏ quít
và một trời phượng nắng ven đê.
-------
1. Thơ Vũ Lệ Hương
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)