Chùm thơ của tác giả Bùi Việt Phương

Chủ Nhật, 27/09/2020 00:34

Thêu

Mồ hôi đã tẩy trần lụa trắng thành nâu
Em cúi đầu thêu, ngày thanh thản lại
Mũi kim đâm xô buốt hồn hoa dại

Ngày ta hai mươi sao lắm trận mưa rào?
Em đã có một người, em mong trời tạnh ráo
Ta một mình dưới ô, em về đường ướt áo
Những gì không thể tới
Những gì không thể đợi
Những gì chưa thể nói
Đều tên là... mưa.

Lối rẽ nào cũng hai mươi năm
Buồn thế, giàu nghèo thì im bặt
Buồn thế, già nua thì phăng phắc

Em từ đâu bỗng như ngày xưa
Thêu vụng về xanh lại thời con gái

Và nếu bông hoa kia nở lại
Và nếu lòng ai khe khẽ chỉ màu...

Cây gạo của mường

Trẻ từng mơ giấc sông
Già hãy còn thức núi
Vẫn còn thấy nhau qua cây mộc miên đỏ ối

Ai rồi cũng đi từ mường
Trên mỗi con đường xù xì sắc nhọn
Nở những vết chân tứa máu
Có cây gạo buốt đau
Tự thắp cho mình đau đáu
Trong nết đất của mường

Những bông hoa biết lối đi nương
Biết bến sông, đình làng, miếu thờ chiến tướng
Để mà rụng xuống
Đón tháng tới
Đợi ngày lui
Nhớ vía mùa màng
Xong việc của mường
Lại đi về phía ngày lộc nõn.

Hiển nhiên

Có nước mắt đánh rơi dưới biển
Có mồ hôi bỏ lại trên rừng
Có bước chân lội bùn rồi lấm vào huyền thoại
Đánh đổi để hiển nhiên tồn tại!

Những nương cao, ruộng thấp đến già
Mới biết cất giấu ngày mai trong hạt
Con người giấu lên gác bếp mùa màng
Giấu cái giỏ rỗng không trong lưỡi câu
Giấu trong chiếc lồng chim bầu trời rỗng tuếch
Khi kẻ thù đã rõ hình hài
Cất giấu trong tiếng súng bất ngờ chỗ nấp

Hôm nay cả địa cầu tấp nập
Đi tìm chỗ đứng mà không ai dừng
Sự sống nuôi nhốt đã lâu nhưng vẫn còn dã tính
Con người không hiển nhiên tồn tại?

Lùi một bước
Cất kĩ lòng tự ái của mình
Chậm một nhịp để giấu bình minh vào ngày mai
Biết mình
Là tồn tại

Tồn tại thiêng liêng không giữ riêng mình
Để bình yên được sống
Để những vết chân được sống
Lấp lánh dưới mùa xuân là bất tận những tên người...

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)