Chùm thơ của tác giả Trần Võ Thành Văn

Thứ Bảy, 12/09/2020 00:05

Chuyến tàu bé dại...

Những chiếc lá đã không còn rụng rơi về phía cuối mùa
mãi mãi đường bay còn hằn cơn rét tạt
bên kia quê hương bao là nước mắt
đợi tan đi bến đỗ xa mờ

Lời trước mặt lập đông
lời nghìn trùng mãnh liệt
lời trái tim dịu mềm

Loài ngôn ngữ trên nhành cây khẳng khiu rụng rời ý tưởng
đông cứng một hư không
sân ga cuối mãi mãi mất đi chuyến tàu bé dại
chim trời như khói như sương
như phím gió rung lên rồi vụt tắt

Ngọn đèn chong áo gấm
hiu hắt những xa rồi
trong mắt người thiếu nữ
buồn mấy thuở sông trôi

Người gác tàu ngồi lau đốm lửa
đốt ánh nhìn lẻ loi
những chiếc lá đã không còn rụng rơi về phía cuối mùa
mãi mãi đường bay còn hằn cơn rét tạt.

Cuộc mai táng vô danh

Phía sau ngọn đồi quánh khói
nơi rất nhiều dòng sông gặp gỡ
mỗi ngày hơi nước bốc lên lời điếu văn của gió
chớp nhoáng trình diễn cuộc mai táng vô danh
giữa điềm nhiên nước mắt

Lâu rồi mùa không về giặt áo bên sông
thềm đá xanh thao thiết
những đoá hoa vội vã mọc lên vội vã úa tàn
dại cuồng sũng hương quá khứ

Đâu đó, nhành củi mục lẻ loi sót lại từ mùa xuân quẫn bách
trở về tịch mộ phím hoa
trở về phúc phận mỗi dòng sông thảng thốt xướng tên trong lần mai táng hiếm hoi
có nỗi buồn của tôi hiện diện

Trên đỉnh đồi quánh khói
mỗi ngày có rất nhiều dòng sông quặn mình li tưởng
thôi thúc bay ngang vạt áo xưa đã niệm màu cỏ biếc
thôi thúc bay ngang những góc mắt ẩn sâu phiến đá tù mù
thôi thúc bay ngang những mầm cây muộn màng cay đắng
và khắc nghiệt nồng phai
khắc nghiệt tạ từ.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.