Sự kiện  Văn nghệ

Trịnh Công Sơn - “con người thi ca”

Thứ Năm, 28/02/2019 16:24

Nhạc sĩ, thi sĩ Văn Cao từng đặc biệt yêu mến gọi Trịnh Công Sơn là “con người thi ca”. Trong chuyên luận Trịnh Công Sơn - ngôn ngữ và những ám ảnh nghệ thuật (Nxb Văn hóa Sài Gòn, 2008), nhà phê bình Bùi Vĩnh Phúc cũng xác quyết: "Trịnh Công Sơn là một nhạc sĩ, điều đó đã hẳn. Nhưng, trên và trước hết, người nhạc sĩ đó chính là một thi sĩ tự trong bản chất và trong cách thế sai sử ngôn ngữ của mình".

Nhân kỉ niệm 80 năm ngày sinh Trịnh Công Sơn (28/2/1939 - 28/2/2019), VNQĐ Online chọn đăng phần lời một vài nhạc phẩm hay nhất của Trịnh Công Sơn, với tư cách là những thi phẩm độc lập.

 

Hôm nay, ngày 28/2/2019, Google tiếng Việt đổi Doodle kỉ niệm sinh nhật Trịnh Công Sơn

 

Diễm xưa

 

Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ

Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao

Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ

Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

 

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ

Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua

Trên bước chân em âm thầm lá đổ

Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

 

Chiều nay còn mưa sao em không lại

Nhớ mãi trong cơn đau vùi

Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau

Bước chân em xin về mau

 

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động

Làm sao em nhớ những vết chim di

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng

Để người phiêu lãng quên mình lãng du

 

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động

Làm sao em biết bia đá không đau

Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng

Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau

 

Đêm thấy ta là thác đổ

 

Một đêm bước chân về gác nhỏ

Chợt nhớ đóa hoa tường vi

Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ

Giờ đây đã quên vườn xưa

Một hôm bước qua thành phố lạ

Thành phố đã đi ngủ trưa

Đời ta có khi là lá cỏ

Ngồi hát ca rất tự do

Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà

Từ những phố xưa tôi về

 

Ngày xuân bước chân người rất nhẹ

Mùa xuân đã qua bao giờ

Nhiều đêm thấy ta là thác đổ

Tỉnh ra có khi còn nghe

 

Một hôm bước chân về giữa chợ

Chợt thấy vui như trẻ thơ

Đời ta có khi là đóm lửa

Một hôm nhuốm trong vườn khuya

Vườn khuya đóa hoa nào mới nở

Đời tôi có ai vừa qua

Nhiều khi thấy trăm ngàn nấm mộ

Tôi nghĩ quanh đây hồ như

Đời ta hết mang điều mới lạ

Tôi đã sống rất ơ hờ

 

Lòng tôi có đôi lần khép cửa

Rồi bên vết thương tôi quỳ

Vì em đã mang lời khấn nhỏ

Bỏ tôi đứng bên đời kia

 

Đoá hoa vô thường

 

Tìm em tôi tìm mình hạc xương mai

Tìm trên non ngàn một cành hoa khôi

Nụ cười mong manh một hồn yếu đuối

Một bờ môi thơm một hồn giấy mới

Tìm em tôi tìm nhủ lòng tôi ơi

Tìm đêm chưa từng tìm ngày tinh khôi

Tìm chim trong đàn ngậm hạt sương bay

Tìm lại trên sông những dấu hài

 

Tìm em xa gần đất trời rộn ràng

Tìm trong sương hồng trong chiều bạc mệnh

Trăng tàn nguyệt tận chưa từng tuyệt vọng đâu em

Tìm trong vô thường có đôi dòng kinh sấm bay rền vang

Bỗng tôi thấy em dưới chân cội nguồn

Tôi mời em về đêm gội mưa trong

Em ngồi bốn bề thơm ngát hương trầm

Trong vườn mưa tạnh tiếng nhạc hân hoan

Trăng vàng khai hội một đóa hoa quỳnh

 

Từ nay tôi đã có người

Có em đi đứng bên đời líu lo

Từ nay tôi đã có tình

Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa

Từ em tôi đã đắp bồi

Có tôi trong dáng em ngồi trước sân

 

Mùa đông cho em nỗi buồn

Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông

Tàn đông con nước kéo lên

Chút tình mới chớm đã viên thành

 

Từ nay anh đã có nàng

Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca

Mùa xuân trên những mái nhà

Có con chim hót tên là ái ân

 

Sen hồng một nụ em ngồi một thuở

Một thuở yêu nhau có vui cùng sầu

Từ rạng đông cao đến đêm ngọt ngào

Sen hồng một độ em hồng một thuở xuân xanh

Sen buồn một mình

Em buồn đền trọn mối tình

 

Một chiều em đứng cuối sông

Gió mùa thu rất ân cần

Chở lời kinh đến núi non

Những lời tình em trối trăn

Một thời yêu dấu đã qua

Gót hồng em muốn quay về

Dù trần gian có xót xa

Cũng đành về với quê nhà

 

Từ đó trong vườn khuya

Ôi áo xưa em là

Một chút mây phù du

Đã thoáng qua đời ta

Từ đó trong hồn ta

Ôi tiếng chuông não nề

Ngựa hí vang rừng xa

Vọng suốt đất trời kia

Từ đó ta ngồi mê

Để thấy trên đường xa

Một chuyến xe tựa như

Vừa đến nơi chia lìa

 

Từ đó ta nằm đau

Ôi núi cũng như đèo

Một chút vô thường theo

Từng phút cao giờ sâu

Từ đó hoa là em

Một sớm kia rất hồng

Nở hết trong hoàng hôn

Đợi gió vô thường lên

Từ đó em là sương

Rụng mát trong bình minh

Từ đó ta là đêm

Nở đóa hoa vô thường

 

Ru ta ngậm ngùi

 

Môi nào hãy còn thơm cho ta phơi cuộc tình

Tóc nào hãy còn xanh cho ta chút hồn nhiên

Tim nào có bình yên ta rêu rao đời mình

Xin người hãy gọi tên

 

Khi tình đã vội quên tim lăn trên đường mòn

Trên giọt máu cuồng điên con chim đứng lặng câm

Khi về trong mùa đông tay rong rêu muộn màng

Thôi chờ những rạng đông

 

Xin chờ những rạng đông

 

Đời sao im vắng

Như đồng lúa gặt xong như rừng núi bỏ hoang

Người về soi bóng mình giữa tường trắng lặng câm

 

Có đường phố nào vui cho ta qua một ngày

Có sợi tóc nào bay trong trí nhớ nhỏ nhoi

Không còn không còn ai ta trôi trong cuộc đời

Không chờ không chờ ai

 

Em về hãy về đi ta phiêu du một đờị

Hương trầm có còn đây ta thắp nốt chiều nay

Xin ngủ trong vòng nôi ta ru ta ngậm ngùi

Xin ngủ dưới vòm cây

 

Gọi tên bốn mùa

 

Em đứng lên gọi mưa vào hạ

Từng cơn mưa từng cơn mưa

Từng cơn mưa mưa thì thầm dưới chân ngà

 

Em đứng lên mùa thu tàn tạ

Hàng cây khô cành bơ vơ

Hàng cây đưa em đi về giọt nắng nhấp nhô

 

Em đứng lên mùa đông nhạt nhòa

Từng đêm mưa từng đêm mưa

Từng đêm mưa mưa lạnh từng ngón sương mù

 

Em đứng lên mùa xuân vừa mở

Nụ xuân xanh cành thênh thang

Chim về vào ngày tuổi em trên cành bão bùng

 

Rồi mùa xuân không về

Mùa thu cũng ra đi

Mùa đông vời vợi

Mùa hạ khói mây

 

Rồi từ nay em gọi

Tình yêu dấu chim bay

Gọi thân hao gầy

Gọi buồn ngất ngây

 

Ôi tóc em dài đêm thần thoại

Vùng tương lai chợt xa xôi

Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người

 

Nghe xót xa hằn trên tuổi trời

Trẻ thơ ơi trẻ thơ ơi

Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người

 

Ru mãi ngàn năm

 

Ru mãi ngàn năm dòng tóc em buồn

Bàn tay em năm ngón ru trên ngàn năm

Trên mùa lá xanh ngón tay em gầy

Nên mãi ru thêm ngàn năm

 

Ru mãi ngàn năm từng phiến môi mềm

Bàn tay em trau chuốt thêm cho ngàn năm

Cho vừa nhớ nhung có em dỗi hờn

Nên mãi ru thêm ngàn năm

 

Thôi ngủ đi em mưa ru em ngủ

Tay em kết nụ nuôi trọn một đời

Nuôi một đời người

Mùa xuân vừa đến xin mãi ăn năn mà thôi

 

Ru mãi ngàn năm từng ngón xuân nồng

Bàn tay em năm ngón anh ru ngàn năm

Giận hờn sẽ quên

Dáng em trôi dài trôi mãi trôi trên ngàn năm

 

Ru mãi ngàn năm vừa má em hồng

Bàn tay đưa anh đến quê hương vàng son

Vào trời lãng quên

Tóc em như trời xưa đã qua đi ngàn năm

 

Còn lời ru mãi vang vọng một trời

Mùa xanh lá vội ru em miệt mài

Còn lời ru mãi còn lời ru này

Ngàn năm ru hoài ngàn đời ru ai

 

ĐĂNG HOÀNG chọn

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)