Sự kiện  Chính trị - xã hội

“Hà Nội mùa thu năm ấy”

Chủ Nhật, 06/10/2019 14:38

Đó là tên của sự kiện trưng bày được khai mạc sáng ngày 6/10/2019, tại Khu di sản Hoàng Thành Thăng Long - Hà Nội, do Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long - Hà Nội tổ chức. Đây là sự kiện nằm trong chuỗi hoạt của Trung tâm Bảo tồn di sản Thăng Long - Hà Nội kỉ niệm 65 năm giải phóng Thủ đô (10/10/1954 - 10/10/2019).

Chưa đầy 1 tháng sau khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà ra đời, thực dân Pháp, với dã tâm cướp nước ta một lần nữa, đã gây hấn và phát động chiến tranh ra cả nước. Đáp lời kêu gọi của Chủ tịch Hồ Chí Minh “Thà hi sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”, quân dân Hà Nội đã nhất tề đứng dậy, “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh”.

Sau 9 năm trường kì kháng chiến đầy hi sinh, gian khổ, Hà Nội đã góp phần quan trọng cùng cả nước làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, buộc thực dân Pháp kí Hiệp định Genève ngày 21/7/1954, công nhận độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của ba nước Việt Nam, Lào và Campuchia.

16 giờ ngày 9/10/1954, những tên lính Pháp cuối cùng rút qua cầu Long Biên. Sáng ngày 10/10/1954, Uỷ ban Quân chính Thành phố và các đơn vị quân đội, từ nhiều hướng, cùng ca khúc khải hoàn, tiến về Hà Nội. 15 giờ cùng ngày, hàng trăm nghìn người dân Hà Nội, cùng các đơn vị quân đội tham gia tiếp quản thành phố, trang nghiêm dự lễ chào cờ do Uỷ ban Quân chính Thành phố tổ chức tại sân vận động Cột Cờ. Cờ đỏ sao vàng phấp phới tung bay trên đỉnh Cột Cờ cổ kính. Cả Hà Nội tưng bừng trong niềm vui giải phóng.

Toàn cảnh lễ chào cờ tại sân Cột Cờ ngày 10/10/1954

Đã 65 mùa thu trôi qua, nhưng những kí ức thiêng liêng về ngày Thủ đô hoàn toàn giải phóng ấy vẫn như còn nguyên vẹn trong mỗi người dân, mỗi nhân chứng lịch sử; âm hưởng của bản hùng ca Hà Nội chiến đấu và chiến thắng vẫn luôn vang vọng tới những thế hệ mai sau.

Trưng bày “Hà Nội mùa thu năm ấy” nhằm góp phần giới thiệu những giá trị tốt đẹp của những năm tháng không thể nào quên nói trên. Sự kiện phục dựng, tái hiện không khí Thủ đô những ngày mùa thu năm 1954, qua những bức ảnh, những hiện vật, những chia sẻ của các nhân chứng lịch sử.

Thiếu tướng Vương Thừa Vũ (bên phải) và bác sĩ Trần Duy Hưng (bên trái) chỉ huy nghi lễ chào cờ tại sân Cột Cờ ngày 10/10/1954

Thiếu tướng Vương Thừa Vũ, trong hồi kí Trưởng thành trong chiến đấu (Nxb Hà Nội, 2006) viết: “Trong buổi lễ chào cờ lịch sử này, tôi được vinh dự đọc thư của Hồ Chủ tịch gửi đồng bào Thủ đô: Tám năm qua, Chính phủ phải xa rời Thủ đô để kháng chiến cứu nước. Tuy xa nhau nhưng lòng Chính phủ luôn luôn gần cạnh đồng bào. Ngày nay, do quân và dân ta đoàn kết nhất trí, quân đội ta chiến đấu anh dũng, kháng chiến đã thắng lợi, Chính phủ lại trở về Thủ đô với đồng bào. Muôn dặm một nhà, lòng vui khôn xiết kể. Lời Bác thân mật, tha thiết. Nhiều người không nén được xúc động, nước mắt rưng rưng: Hồ Chủ tịch muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!... Tôi cũng xúc động không cầm được nước mắt, phải dừng lại ít phút, vì những tiếng hô chứa chan lòng kính yêu lãnh tụ của nhân dân Thủ đô”.

Trưng bày “Hà Nội mùa thu năm ấy” kéo dài đến hết ngày 25/12/2019, tại Khu di sản Hoàng Thành Thăng Long - Hà Nội.

P.V

 

 

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)