Sách về nhà số 4

GIỌT MẬT CỦA ĐỜI

Thứ Sáu, 06/03/2020 10:28

Tập kí Giọt mật của đời là những bài viết về những tác phẩm và về một con người, một giáo sư Tiến sĩ, một nhà văn, nhà báo, nghệ sĩ nhiếp ảnh, nhà hoạt động chính trị, xã hội và trước đó là nhà ngoại giao và còn là nhà doanh nghiệp. Có người hỏi ông "Nhiều nhà như vật, ông thích nhà nào nhất?". Ông cười: "Mở đầu cuộc đời tôi là người lính, tôi thích "nhà binh" nhất. Vì làm người lính thì ở mặt trận nào cũng được, cũng phải chiến đấu, để giành chiến thắng...

Chân dung Trình Quang Phú cùng những tác phẩm của ông được tái hiện qua lăng kính của bạn bè, thân hữu và cả những người chỉ đơn giản là yêu văn ông. Tất cả được tập hợp trong tập kí Giọt mật của đời của nhiều tác giả. Ở đó, mỗi bài viết có một góc nhìn khác nhau, mang đến những cảm nhận và xúc cảm khác nhau, song đều toát lên sự ngưỡng mộ và trân trọng của tác giả trước những tình cảm sâu nặng và cống hiến của Trình Quang Phú với quê hương đất nước. Các bài viết đã góp lại, vẽ nên chân dung một nhà văn, một người lính Cụ Hồ, một nhà khoa học, một nhà ngoại giao và còn là một nhà doanh nghiệp...

Giọt mật của đời - Bút kí
Nhiều tác giả
Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2018

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)