Sách về nhà số 4

GIÓ VÙNG BIÊN

Thứ Hai, 01/07/2019 10:47

"Màn đêm đặc quánh trùm lên ngôi nhà hai tầng đứng lẻ loi dọc con phố vắng ở ngoại ô. Thượng úy biên phòng Sinh ngồi một mình trước chiếc bàn con. Trong phòng chỉ le lói ánh sáng một chiếc đèn ngủ. Trước mặt Sinh là một cốc cà phê đã nguội từ lâu. Sinh cầm lọ đường, định mở nắp, rồi bỗng đẩy xa chiếc lọ ra tận góc bàn. Anh nâng cốc cà phê không đường lên, nhâm nhi một ngụm. Đắng chát. Chẳng khác gì ngậm từng ngụm nỗi lòng tức tưởi đang đánh thức nỗi niềm xót xa nặng nề duyên cớ. Cái tuổi ba mươi dạt dào năng lượng bỗng hụt hẫng trước cú va đập đầu tiên của cuộc đời. Trong thoáng chốc, Sinh cảm thấy lòng chao đảo như con thuyền mất phương hướng giữa biển cả sóng cồn. Anh mân mê trong vô thức tờ quyết định kỷ luật cảnh cáo, trong ánh sáng mù mờ vẫn hằn lên con dấu đỏ.
Giữa đêm khuya, trong căn phòng vắng, nỗi buồn đè nặng trong tim, hiển hiện trong ánh nhìn vô hồn, bỗng trỗi dậy khi Sinh ngồi đối diện với chính mình. Những ngày tháng gần đây, hi vọng sắp được thăng quân hàm đại úy, có vị lãnh đạo đã hé lộ việc sắp sửa bố trí anh lên giữ chức đội phó khiến Sinh không khỏi bồi hồi. Hi vọng ấy giờ đây tan vỡ vụn..."

Gió vùng biên - Tiểu thuyết
Tác giả: 
Lương Sĩ Cầm
Nhà xuất bản Quân đội nhân dân, 2019

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Bởi nàng chính là “người đàn bà xa lạ”

Người đàn bà ngồi trên xe đi dạo trên đại lộ Nevski, vào khoảng 3 đến 5 giờ chiều, mặc chiếc áo khoác với lông thú, với vẻ đẹp kiểu lai Digan... (BÌNH MINH)

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)