Sách về nhà số 4

CỘT MỐC TRONG NGƯỜI

Thứ Tư, 26/09/2018 14:19

Thư Phan Vinh
 
Con đường đến tiếng reo vui còn phải qua
                                                     những xác tàu đáy biển
Còn đắp trên vai những đội hình tay không rời cò súng
Ngón tay ở vị trí ấy lâu năm đã cứng
Vẫn quặp lại cả trong ngày thường
 
Con đường không số hiệu
Được định danh bằng những tên người
Có ai đó chỉ còn vài lá thư ở lại
Thay cho da thịt đã hòa tan
 
Chữ lá thư ngày trước nghiêng mềm
Chữ lá thư chưa kịp viết như tàn lửa
Bay lốm đốm sao vòm trời đêm
Đốm chữ kể người còn sau tay lái
Bình tâm nhìn những chòm sao định hướng
Ngóng đồng đội xuống nước xa dần
Đêm nay tàu sẽ cập bờ
Giây phút này tàu cập tiếng nổ
 
Đỏ bùng mắt biển
Đập rung chân trời
Lỗ thủng trên người không còn đau
Đạn không xiết thêm loạt nào được nữa
 
Hôm nay chúng ta đột nhiên nghe thấy
Mai sau vẫn sẽ nhận ra
Từ phía Phan Vinh biển động
Suy tư những người đi còn đấy
Hằn nếp nhăn muôn vòng sóng lớn
 
Thư kể vào những ai đang sống
Về đường đi bình thường trên biển
Còn phải xây bằng tàu theo tàu
Còn phải dựng bằng tay nắm tay
Từ núi lớn nối qua đồng bằng
Xuyên lòng nước nối tròn tay đảo
 
Không thể nào, không khi nào đánh số
Ở khắp nơi tình yêu biển
Những tình yêu như thư ngày thường
Vẫn viết lên bầu trời không nghỉ.

 

tr11 (5)

CỘT MỐC TRONG NGƯỜI

Tác giả: Nguyễn Quang Hưng
Nhà xuất bản Quân đội Nhân dân 2017

 
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Nữ thẩm phán “lựa chọn số phận”

Đằng sau bộ phim "Lựa chọn số phận", ít người biết rằng, nguyên mẫu của Phó Chánh án Hoàng Thị Thùy Dung là một người phụ nữ đặc biệt trong ngành. Chị Là Nguyễn Thị Kim Loan, cựu Phó Tổng biên tập Tạp chí Tòa án nhân dân, thuộc Tòa án nhân dân Tối cao.

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)