Cửa sổ văn nghệ

Triển lãm ảnh “Một thành phố khác: Công cộng, riêng tư, thầm kín”

Thứ Sáu, 25/10/2019 16:37

Diễn ra từ ngày 7/11 đến 30/12/2019 tại Hà Nội, Triển lãm ảnh Một thành phố khác: Công cộng, riêng tư, thầm kín là những tác phẩm của Joseph Gobin & Phương Nguyễn, cùng giám tuyển Mai Nguyên Anh.

Poster của chương trình

Trong khuôn khổ triển lãm còn có chương trình gặp gỡ, giao lưu với nhiếp ảnh gia Joseph Gobin & Phương Nguyễn và thảo luận về “Quy trình sáng tạo trong nhiếp ảnh: không chỉ dừng lại ở việc chụp”.

Triển lãm là sự tương tác giữa 2 nhiếp ảnh gia trẻ Joseph Gobin và Nguyễn Phương. Tuy kể hai câu chuyện đối lập nhưng Joseph Gobin và Nguyễn Phương đều lựa chọn không gian Hà Nội làm bối cảnh chính. Cách thực hành nhiếp ảnh của cả hai mang nhiều nét tương đồng, khi việc sáng tạo không chỉ dừng lại ở nút chụp (shutter button), mà còn ở sự thử nghiệm với hoá chất để tạo nên thị giác đặc sắc trong từng tấm hình. Hai bộ ảnh tưởng chừng như không có điểm chung, nhưng khi đặt cạnh nhau lại vẽ nên hình ảnh một thành phố Hà Nội vừa lạ, vừa quen, vừa cởi mở, vừa riêng tư, vừa ẩn chứa những nỗi niềm riêng của từng tác giả.

PV

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)