Thơ của Trần Lê Anh Tuấn

Thứ Năm, 31/08/2023 08:00

Mưa Xuân Lãnh

Dựng ngọn đèo trong trí nhớ
Mưa Xuân Lãnh ngày không dứt
Ai nhóm lửa phía trời xa
Khói thân thương như khói nhà

Em về ngang đỉnh núi
Nổi gió lên
Vó ngựa thồ đi mộng tuổi trẻ
Em tắm giặt trong nguồn cơn dâu biển
Treo mù sương trên ngọn lưỡi liềm

Bao nhiêu vụng dại nở hoa
Mà trăm năm như đường vắng
Nhớ em bỏng những ngón tay

Mưa Xuân Lãnh ngày không dứt
Mưa rơi như tiếng người vẹn nguyên trong đổ vỡ
Em đừng mang cơn mưa đi khỏi ngôi nhà gỗ
Em đừng lay đỉnh núi xa mờ

Mưa xuân trên vách đá
Như mọc ra từ những âm thầm
Không tuổi tên.

Tranh của danh họa Van Gogh.


Buổi chiều

Buổi chiều anh rời đi
Hoàng hôn đã kịp tàn đâu
Nỗi buồn như tro ấm
Mình vùi sâu để nhớ để quên

Chân trời gọi anh rời đi
Qua đông đảo tiếng cười tìm lặng im tiếng khóc
Anh đi như mũi tên
Mà những bông hoa mang vết thương thầm rưng rức hương

Anh đi từ đồi sương trắng đến đồng gió mặn
Anh đi qua rừng xanh đoàn tàu đẵm khói
Anh đi trên làn da nhăn nheo Đèo Cả
Anh đi dưới khóe mắt lửa chớp lưng trời

Đêm xuống anh rời đi
Nơi khoảng trống anh ngồi nơi nghìn trùng em tới
Bao lạnh lẽo cứ thế trôi đi
Sao anh còn ở lại?

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Cây thốt nốt quỳ trên núi Tưk-cot

Tôi được nhiều lần sang Campuchia cùng các đội chuyên trách tìm kiếm, cất bốc, hồi hương hài cốt liệt sĩ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam hi sinh qua các thời kì chiến tranh... (HỒ KIÊN GIANG)

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)