Thơ của Trần Đức Tín

Thứ Ba, 09/05/2023 08:44

Và tiếng ngựa hoang mang

Ta đã nhốt ta cùng buổi chiều biền biệt khói
mái tranh buồn rệu rã vách quê hương
ai quăng chài chi lên đất lòng nứt nẻ
vấp bóng cò hay dáng mẹ ta gầy

Em đã đi đâu
mà buộc chân ta vào đồng làng khô cạn
bưng biền ngồi nhớ cọng bông súng nấu canh
bếp nhà sau mẹ nâng sầu hong tơ nhện

Độ thiếu thời
ta ngã ngựa
tiếng hí cũng hoang mang

Đừng khoan hò nữa mà đau mềm con cúm núm
bướm đã thôi vàng từ độ em sang ngang
ru ta chi tên mọi rừng: mắc lưới

Ta vừa khâm liệm rồi
đồng chỉ trắng một màu hoang.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Nguyên mẫu trong hai truyện vừa đầu tay viết cho thiếu nhi của tôi

Khi viết cuốn Những tia nắng đầu tiên tôi đã hóa thân vào các em nhỏ học sinh lớp 6 của năm học 1969 - 1970 ở Hà Nội... (LÊ PHƯƠNG LIÊN)

Bà Minh của tôi

Bà Minh của tôi

Sống ở Hà Nội, trở thành một công dân có hộ khẩu đến nay đã hơn hai thập kỉ, nhưng chưa bao giờ tôi có cảm giác mình thuộc về Hà Nội... (ĐỖ BÍCH THÚY)

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Đồng đội là nguyên mẫu trong các sáng tác của tôi

Có nhân vật chỉ là dáng dấp của nguyên mẫu, có nhân vật là nguyên mẫu đã sống và chiến đấu cùng tôi, suốt những năm tháng ở rừng... (VŨ NGỌC THƯ)

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Hai nhân vật - một nguyên mẫu

Mở cuốn “Nhật kí chiến trường” trong đó có những trang ghi chép về H, có cả địa chỉ gia đình H, tôi đã tìm đến địa chỉ ấy... (LÊ HOÀI NAM)