Thơ của Hoàng Thụy Anh

Thứ Hai, 28/08/2023 14:06

Nơi này, con đã thuộc về

Cánh đồng rời mùa gặt cũ
mẹ tảo tần gánh từng giọt xanh
hiên nhà mở ra
vàng ươm tiếng cười

Bao năm dãy núi ngái ngủ
ô cửa cần mẫn ngồi đếm sao
giếng nước thiết tha trong veo
tròn xoe mùa mưa bão

Cuộc đời này con thiếu mẹ
là thiếu phúc âm một niềm yêu
sáng hơn ánh sáng mặt trời

Không có gì vô tận
kể cả thời gian cũng biết mệt mỏi già nua
con vẫn ước ao lần nữa đòn roi tay mẹ

Xuyến chi trắng vườn
đêm tháng bảy dài hơn chiếc bóng.

Tranh của họa sĩ Cézanne. 


Tái sinh

Trong thinh lặng
con đường ôm hết mùi hương tháng năm
chúng mình lặng lẽ đi qua vết xước giấc mơ

Những ngón tay thật thà ăn đêm
em đừng hỏi về chiều dài tình yêu
có lối buồn nào mãi một bản sao

Chúng mình đã ở đây cùng đêm nguyệt thực
yêu là nếm tận cùng nỗi nhớ
hết khoảng lặng em, anh nhìn thấy anh
kí ức như sợi xích
anh thèm hồi sinh trên môi em

Bắt đầu hay kết thúc đêm vẫn kiếm tìm ánh sáng
tách cà phê chia đôi nửa đắng cay nửa ngọt ngào
như thể dở dang là bản mệnh của cuộc sống
để tình yêu học cách tròn đầy.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Giọt nước mắt mang hình vết thương

Giọt nước mắt mang hình vết thương

Cứ chiều chiều bà xay bột, tối tráng bánh rồi phơi, phơi đến khô thì mang ra chợ, vừa quạt than nướng vừa bán... (VŨ THANH LỊCH)

Tiếng chim bắt cô trói cột

Tiếng chim bắt cô trói cột

Chẳng biết bắt đầu từ đâu, nhưng trong kí ức của một đứa trẻ đôi lần lên núi kiếm củi, bứt lá rừng về lót chuồng cho lợn cho bò, thi thoảng gặp bụi sim chín ửng… thì núi sau lưng làng tôi được bắt đầu từ mé sông... (HỒ MINH TÂM)

Nguyên mẫu nhân vật Năm Thao, Năm Lựu Đạn trong "Hoa xương rồng"

Nguyên mẫu nhân vật Năm Thao, Năm Lựu Đạn trong "Hoa xương rồng"

Sòng nhậu đầu tiên ở bãi, không bến không bờ tức giang hồ thiệt thọ, đã phết cho tôi Tàn sau Minh để hóa một Minh Tàn... (NGUYỄN TRÍ)

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Vòng quay ra con số vòng xoay ra phận đời

Tôi nhớ cho đến đầu năm lớp 9, một đêm Dưỡng đạp xe qua nhà tôi cho lại bộ sách rất mới. Dưỡng bảo nghỉ học. Chỉ vậy thôi rồi Dưỡng đi... (TỐNG PHƯỚC BẢO)