Mùa xuân và đứa trẻ
Có những buổi sáng
mùa đông chưa chịu rời đi
đứa trẻ mở mắt
mùa xuân học cách bắt đầu
Mùa xuân bắt đầu từ một lời hát ru
ngân lên thật khẽ
mùa xuân trở về với tiếng khóc đứa trẻ
lạ lẫm với gương mặt người
Mùa xuân là khoảnh khắc trổ nụ cười em bé
hồn nhiên đáng yêu
là một cái ôm thấu hiểu
vừa kịp ấm
những nỗi đau của chúng ta
Những nỗi đau đã trú ngụ rất lâu trong ngực người đàn bà
đưa mùa xuân về cùng đứa trẻ
đứa trẻ
rời cuống rốn
tập thở với ánh sáng mùa xuân.
Bông đăng tiêu
Làm sao để nhận ra gương mặt này
không son môi
vương chút môi son
Đêm nay
ngọn lửa vẫn còn
ảo ảnh chăng tiếng thở
ảo ảnh chăng một lời chưa tỏ
làm sao nhóm nổi mùa về như ngày tháng cũ
anh ngồi đó một điểm tựa
Tháng năm dư thừa
những lời dao cứa
không mà không rồi không
để xa nhau
để nhớ
Giữa những ngày mơ
em chòng chành lựa chọn
em ngấm dần chất độc
của thật nhiều chữ không
Ta thấy gì trong nhau mà đau đớn
cười hoang dại nhiều hơn
Anh đã nhặt
bông đăng tiêu dành cho em
anh đã không nhặt một kí ức đêm
Anh
em và trăng hiện diện.
VNQD