Chùm thơ của tác giả Thanh Tâm

Thứ Tư, 25/12/2019 09:40

THANH TÂM
Tự thú


Mùa bão qua rồi
Chỉ còn hiền lành mặt đất
Mơ gì giấc mơ trên đám mây hồng nhật
Yêu thật đau để nhận ra...

Em phải cảm ơn một ánh sương tan
Trên mái nhà
Có cây phong lan cũ
Ánh mắt anh như mây mùa tự thú
Sẽ biến mất đi?

Còn khoảng trời xanh và cánh chim di
Bay về phía hoàng hôn đẹp nhất
Em bật khóc
Cánh chim nghiêng
Chiều tắt
Bóng tối khiến nỗi nhớ không dịu dàng hơn...

Anh đã xa em biết mấy mùa rồi
Anh sẽ xa thêm bao nhiêu mùa nữa?

Trước tấm gương trong suốt


Trước tấm gương trong suốt
Của sáng tinh mơ
Em soi lại đôi mắt mình
Đôi mắt của những đêm trăng non

Một thuở mùa tròn
Tình yêu ríu rít
Chú chim đậu bụi mận gai tĩnh mịch
Cất được bài ca đẹp nhất đời mình

Đôi mắt em bình minh
Những câu chuyện khổ đau thường tình
Rất đáng để em vui

Tình yêu không phải chuyện hàn lâm
Nồng nàn nảy mầm và định nghĩa
Cớ gì em chọn cắt nghĩa
Ý niệm tình yêu?

Trước tấm gương trong suốt
Của nắng ban trưa
Em soi lại mái tóc mình
Mái tóc sau mười hai giờ hồi sinh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)