Chùm thơ của tác giả Bùi Việt Phương

Chủ Nhật, 15/12/2019 13:59

BÙI VIỆT PHƯƠNG
Hồ Tây


Hồ Tây nằm ở phía những buổi chiều
nắng phải nắng đến ngày mai
đâu về với nhà xưa, phố cũ
nào sóng Lãng Bạc, Dâm Đàm ngủ đi
hời cứ ngủ
đừng tiếc bóng Thăng Long mà thức mãi sâm cầm

Một mai Tây Hồ quẫy gió thành sông
em ở phía Nghi Tàm
tin anh thì cứ đợi
rét buốt đến tận cùng, rét cả vào năm mới
Tào Sách vẫn đỏ đào, dó Kẻ Bưởi vẫn thơm

Nhưng lê dân tụ lại quanh đây thành kì hoa, dị thảo
lại vớt được Cửu Trùng đài ở một quãng thật nông
tiếng chuông đồng đen ngân giữa thinh không
những con trâu đen giật mình rồi lại cúi đầu cày bên sông Đà, sông Cầu, sông Đáy...

Hồ Tây ngằn ngặt một lòng nước ấy
ai tạc đá xứ Thanh ghi bảng vàng?
ai têm miếng trầu xanh châu thổ?
quen nhau làm gì để lỡ tình chữ nghĩa

Trước lúc đôi sâm cầm bỗng thảng thốt bay
Hồ Tây lại về ở phía chiều nay...

Tự thức


Chơi một bản đàn để hoàng hôn
vẽ một bức họa cho ban mai
dành cho mình
một tiếng thở dài
vẫn chỉ là biểu tượng

Thảng thốt đẹp như hoa rừng
ngẫu nhiên mà đẹp mãi
những bụi cây gai góc bù đầu
chỉ nghĩ được
đợi xuân về lặp lại

Bàn tay đối diện trước những khoảng trống
toan lụa trắng hoang
trang giấy đợi nhóm màu lên
còn trắng buốt

Nhân loại đã thỏa ước xong
bằng những con đường nguệch ngoạc
ta vẫn tin ở chính mình
tin ở bàn tay

Bàn tay không gặp lại những con đường
không lạc vào hoang dại
vẽ chỉ để khai sáng
chính mình.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)