Chùm thơ của tác giả Nguyễn Thị Thúy Hạnh

Thứ Ba, 02/04/2019 08:59

NGUYỄN THỊ THÚY HẠNH
Khuôn mặt nàng rơi trong mưa


Nắng Sài Gòn
ướt một salon nhớ
khuôn mặt nàng rơi trong mưa

mưa

mưa trong đầu anh đau
mưa ướt

rơi em đâu?

Hôn tim anh
vành môi nhiệt đới
những cô gái Avignon(1)
khỏa thân trên đường Gia Long
hái sen

Anh bước trên phố Duy Tân
gọi tên em
Dasein(2).

----------
1. Những cô nàng Avignon - tên một bức tranh của Pablo Picasso.
2. Dasein: hiện hữu/tồn tại người (Martin Heidegger).

Tình nhân/Mở cửa

“Những cửa đã mở”
“Les portes se sont ouvertes”


Những giấc mơ của em tràn đầy phổi anh
nơi ô cửa trần truồng chim họa mi
hót một giai điệu đang chạy
và cắt ngang cơ thể
xé bầu không khí bằng một đám tóc rối

Trong thư viện người thủ thư ngủ gục
thế mà anh lại mơ
về một dãy thuyền đậu như dải khăn
quấn quanh cổ sông
em ba ngấn

Anh biết rằng nàng sẽ đến
sau cánh cửa mở
đôi môi nàng đỏ như một lá quốc kì
phấp
phới
hôn
anh.

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)