Chùm thơ của tác giả Nguyễn Quang Việt

Thứ Sáu, 10/05/2019 05:04
Mùa đã sưa(1)
 
Mùa đã về như sưa
Kí ức làm sao cũ
Con đường thênh thang ngút vàng những đụn hoa sưa li ti trải nắng
 
Lối đi nào qua hoa
Hoa khẽ khàng bóng rợp
Chiếc áo ngày xưa em mặc ngỡ ngàng bóng hoa
nghiêng dáng nắng
 
Anh đã hỏi một người quen về em
Dòng sông vẫn trôi không gặp lại bến em ngày cũ
Cả con đường thanh vắng cũng vời vợi tháng năm
 
Chúng ta đã đi qua những ga nhấp nhỏm thân tàu
Anh như con tàu mải miết đi tìm sân ga hoài niệm
Chỉ thấy dấu chân in hằn đường ray cũ kĩ neo một còi chiều vắng
 
Ngày đã trôi hun hút để thênh thang mùa về
Mới cũ thân quen hôm qua nay trầm tích.
-------
1. Một loại cây nở hoa vào mùa xuân.
 
Trắng
 
Thanh thoát xa xa hây hẩy từng mây
Cỏ giêng hai trải dài lên thong thả
Im vắng nghe hồ như tiếng gọi
 
Có lẽ nào buổi mai thức dậy
Nắng nhịp nhàng theo bước thân quen
Hàng cây cười đùa dâng sóng
Những sống lá chia màu xanh rất lạ
 
Có lẽ nào
Mỗi ngày, đi qua
Đuổi bắt trong ta
Ồn ào chia ảnh ảo
 
Cuộc sống những điều không thật
Lẽ nào em - cô gái ấy - là em
Lẽ nào ngày kia - em trở về - cơn gió
Anh nghĩ về khoảng trắng chia xa.
VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Nhân vật "Vườn Maria" và số phận của họ

Tôi đến nước Đức được hai năm thì nước này thống nhất. Rồi tôi thất nghiệp, khi nhà máy Cộng hoà dân chủ Đức được bán cho Ấn Độ.

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Về hai nguyên mẫu và ba nhân vật của "Vương quốc mộng mơ"

Hầu hết truyện ngắn có nhân vật là người; nếu là con vật, đồ vật thì phải có tính cách và chính tính cách làm chúng trở thành nhân vật. Ông già và biển cả của Hemingway có hai nhân vật: ông già đánh cá và con cá kiếm. Có những truyện ngắn xuất hiện đến hàng chục nhân vật. (NGUYỄN TRƯỜNG)

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Người trong Ngôi nhà xưa bên suối

Tôi viết truyện ngắn Ngôi nhà xưa bên suối trong khoảng thời gian gần một tháng, là thời gian kí ức thì gần cả cuộc đời. Không chỉ với ai theo nghiệp văn chương, khi có tuổi hình như con người ta hay sống với hoài niệm. Đời buồn, vui ai chẳng từng, nhưng dù thế nào cũng đều thành vốn sống, chắp cánh ước mơ, hay giúp an ủi lòng mỗi khi cô quạnh. (CAO DUY SƠN)

Cám ơn anh bán giày

Cám ơn anh bán giày

Thực tế, bọn bán sách tránh xa bọn bán giày, vì không cùng “phân khúc thị trường”. Nhưng hề gì? Làm nhà văn thật sướng, nhặt anh bán sách nhét vào cạnh anh bán giày, thế là thành truyện. Gì chứ nghề bán sách mình có đầy kinh nghiệm... (TÔ HẢI VÂN)