Chùm thơ của tác giả Nguyễn Minh Khiêm

Thứ Hai, 23/03/2020 09:17

NGUYỄN MINH KHIÊM
Dòng sông không ngủ

Con đang chờ được lệnh sang sông
Rừng thì rậm, sông thì tối quá!
Nghe tiếng hoẵng vọng hai bờ đá
Biết con sông chưa ra khỏi rừng già

Biết đêm nay sông sẽ tới quê nhà
Nơi cánh cửa chờ con không đêm nào mẹ chốt
Nơi quết trầu quện dày hông cột
Mướp quềnh quàng leo khắp vườn đay

Mẹ thường ra kiếm củi dưới gốc cây
Cầu khấn gió rung xuống từng chiếc lá
Mẹ vắng con, phải nhờ cục đá
Kéo cây cần múc nước thổi cơm

Nắm rạ gầy giữ lửa qua đêm
Gạch ấp bếp như mẹ gà ấp trứng
Đêm không ngủ ra bờ sân đứng
Tiếng quạt mo đập rát canh thâu!

Con thác nào đang đổ xuống thung sâu
Đêm nghiêng một nửa về vực thẳm
Con đường ơi, con đường dài lắm
Qua bao nhiêu nỗi mẹ chờ trông

Rạng ngày thôi, con sẽ sang sông
Con đang thức ở bên này mùa lũ
Gối đầu lên dòng sông không ngủ
Nặng phù sa tĩnh lặng tới cuối nguồn.

Câu thơ trao nắng

Ngày ấy lên Pù Nhi
Giữa mùa nước lũ
Rừng rậm
Đêm đen
Trường Sơn thác đổ
Hoẵng tác rừng khuya
Gió vọng hai triền núi hú

Đất sụt
Cầu trôi
Con đường nhiều đứt gãy
Mộ bạn không có hoa
Cành cây ứ nhựa
Nỗi đau của đất thành keo

Trang thư trập trùng thung lũng
Màu da kí ninh
Chân trời lau trắng
Trong mơ ngồi lể bét nai
Và mùa đông
Những mùa đông dài dằng dặc
Vượn thâm rừng
Ngậm riềng làm lửa
Giấc ngủ gối xà beng
Em đòi tôi đi hái nắng về

Tôi ru em bằng câu thơ cát bụi
Tôi vẽ cho em con đường hình hạt muối
Tôi vẽ con đường cong qua thời gian
Đánh lừa em cho nhọc nhằn ngắn lại

Tôi hát cho em nghe câu hát đầy trăng
Những câu hát có nhiều đèn màu dẫn về thành phố
Tôi mượn bầu trời của ngày mai, ánh sáng của ngày mai
Và ngày mai của hoa thơm quả ngọt
Thôi miên em qua mỗi cung đường

Những cơn khát em bậm môi vào câu hát ấy
Những cơn đói em bậm môi vào câu hát ấy
Con đường như vệt máu giữa trời
Dáng em mịt mù bụi đỏ

Đỉnh Pu-eo-cưa chưa ai dựng tượng đài
Huyền thoại mở đường ngàn năm sau hỏi đá
Nếu được trở về đây lần nữa
Câu thơ này
Xin trao nắng cho em.

Tiễn

Cứ để mắt buồn ở lại
Em về cho kịp đường xa
Cứ để bóng buồn ở lại
Anh nuôi…
Đừng sợ bóng già

Tiễn người, con đê cong lắm
Hoàng hôn vỡ tím cả chiều
Chắc là trai đi rửa ngọc
Đánh rơi nhuốm đỏ màu yêu

Anh đem cả dòng sông hứng
Sóng vào, sóng lại hắt ra
Bóng người trong từng hạt cát
Trai đi tìm ngọc, trai già!

VNQD
Thống kê
Bài đọc nhiều nhất
Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Viết về người lính như cái nghiệp của tôi

Công việc của nhà văn mặc áo lính, ngay từ những dòng đầu tiên của nghiệp văn tôi đã viết về những người lính. Tôi chưa bao giờ có một chút băn khoăn rằng tại sao tôi lại viết về họ. Khi cầm bút, tôi rất ít lựa chọn. Chính những người lính đã dắt ngòi bút của tôi đi.

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Trời mưa quá em ơi, bài ca ướt mất rồi...

Ở hàng ghế đầu, có một cô bé áo trắng tóc còn ướt đẫm mưa ngồi im lặng, hai dòng nước mắt chảy dài trên má. Có lẽ em quá xúc động về bài hát. Như bài hát ấy là tặng riêng em, an ủi em. (CHÂU LA VIỆT)

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Nguyên mẫu nhân vật Bố Già của Mario Puzo

Từng thú nhận viết cuốn sách này vì tiền, Mario Puzo, cha đẻ của Bố Già không bao giờ tưởng tượng được ông lại thành danh nhờ một tác phẩm viết về giới mafia... (TRẦN HỒNG HOA)

Người tình của "Con gái Thủy thần"

Người tình của "Con gái Thủy thần"

"Con gái Thủy thần", truyện ngắn hiện thực lãng mạn huyền ảo của Nguyễn Huy Thiệp. Con gái thủy thần là Gianna Đoàn Thị Phượng, con của giao long, của Phật, của Chúa. Đứa con huyền thoại. Người tình kỳ diệu của nhà văn.